Đề Xuất 11/2022 # Hành Xác Ở Đảo Cát Bà / 2023 # Top 18 Like | Lamdeppanasonic.com

Đề Xuất 11/2022 # Hành Xác Ở Đảo Cát Bà / 2023 # Top 18 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Hành Xác Ở Đảo Cát Bà / 2023 mới nhất trên website Lamdeppanasonic.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Hải Phòng có nét cổ kính!

Trước đây, tôi cũng không ấn tượng mấy về Hải Phòng, chỉ nghĩ đến nó như một thành phố cảng đông đúc, và những tay anh chị. Chiều đó, sau khi nghỉ trưa ở Hải Dương, tôi và anh bạn đồng hành người Mỹ gốc Việt tên Eddie lên đường đi Hải Phòng, với địa điểm được xác định là đảo Cát Bà. Mất khoảng hơn một tiếng thì bọn tôi hòa vào sự nhộn nhịp của thành phố Hải Phòng. Hiện ra trước mắt tôi lúc này là nhiều những ngôi nhà màu vàng sẫm, có những mảng rong rêu xanh đậm bám trên đó, kiến trúc kiểu cũ của thời Pháp. Rồi thì những tòa nhà to, cũng kiểu Pháp bằng đá. Tôi thấy thích Tp. Hải Phòng ngay lúc đó, bởi chính cái nét cổ kính bên trong nó, điều mà tôi chưa từng biết, cũng như chưa từng nghĩ tới trước đây. Lòng vòng một hồi trong nội đô, bọn tôi rẽ ra con đường lớn bụi tung mù đường, sánh đôi với những chiếc xe ben, xe container kềnh càng trên con đường đã bị cày nát, lồi lõm… Tới cảng Đình Vũ thì cũng vừa kịp lúc chuyến phà cuối cùng đang chuẩn bị rời bến với đầy ắp người và hàng trên đó. Chỉ kịp mua vé cho hai người, và chiếc xe đành bỏ lại ở cảng. Bọn tôi lên phà, kiếm một chỗ ngồi chen chúc trong đoàn khách. Khói đen được nhả ra từ cái ống bô đen kịt, mùi dầu máy sộc lên mũi làm tôi cảm thấy ớn ớn trong người, như lúc tôi đang viết tới những dòng này, cái cảm giác ớn ớn đó vẫn hiện về.

Nói về cái tên của đảo Cát Bà

Cát Bà, còn gọi là đảo Ngọc, là hòn đảo lớn nhất trên tổng số 1.969 đảo trên vịnh Hạ chúng tôi truyền thuyết địa phương thì tên Cát Bà còn được đọc tên Các Bà. Vì có một thời các bà, các chị ở đây đứng ra lo việc hậu cần cho các ông đánh giặc trên một hòn đảo lân cận. Đảo có tên là đảo các Ông (Cát Ông). Như vậy, Cát Bà là đọc chệch của các Bà.

Tương truyền xưa kia tên đảo là Các Bà, là hậu phương cho Các Ông theo Thánh Gióng đánh giặc Ân. Ở thị trấn Cát Bà hiện nay có đền Các Bà. Các bản đồ hành chính thời Pháp thuộc (như bản đồ năm 1938) còn ghi là Các Bà. Như vậy có lẽ tên gọi Các Bà đã bị đọc trệch thành Cát Bà.

Theo Wikipedia

Như vậy, cái tên Cát Bà này có nguồn gốc thú vị nhỉ! Nó làm mình nhớ đến cái tên hòn Chồng ở Nha Trang. Trong số các câu chuyện được nghe, tôi đặc biệt thích câu chuyện này, được nghe từ người dân ở đó. Ban đầu hòn Chồng là đặt tên cho mấy tảng đá to, xếp chồng lên nhau. Nhưng rồi theo thời gian, người ta lại lẫn lộn chữ chồng đó với chữ chồng trong vợ chồng. Rồi người ta lại tìm đặt cho một hòn đá khác là hòn vợ.

Choáng ngợp với thị trấn Cát Bà

Sau khi phà cập bến, bọn tôi lên một chiếc xe bus để đi vào trung tâm thị trấn Cát Bà. Lúc tới trung tâm thì đã tầm 7 rưỡi tối. Nhìn xung quanh, tôi cảm thấy choáng ngợp vì sự sầm uất của nơi đây, tôi chưa từng đi nhiều đảo, và Cát Bà là đảo đầu tiên tôi đi ở khu vực phía Bắc. Tôi chưa từng tượng tưởng được là ở một hòn đảo lại sầm uất thế này, với rất nhiều khách sạn, nhà nghỉ, cao tầng, quán xá tấp nập, và rất đông những du khách, đa phần là khách Trung Quốc. Đi bộ một đoạn mà nghe tiếng xi xô xi xao râm ran. Tôi và Eddie tìm kiếm cái gì đó để ăn, đi vòng vòng khắp phố chưa biết ăn gì, chúng tôi đi tới được một khu chợ, lượn qua lượn lại rồi cuối cùng thì chọn một quán cơm để ăn. Sau khi ăn no kềnh bụng, tụi tôi đi vào một tiệm tạp hóa để mua nước, bánh, chuẩn bị cho chuyến đi bộ trong đêm.

Mục đích ban đầu của hai đứa tôi là chinh phục đỉnh Ngự Lâm, và sau khi tới thị trấn Cát Bà thì hoàn toàn không thấy có cảm tình gì với nơi này, nên hai đứa quyết định đi bộ từ thị trấn Cát Bà, tới vườn quốc gia Cát Bà, cắm trại ngủ rồi hôm sau leo lên đỉnh Ngự Lâm. Trong màn đêm tối, bọn tôi từ từ đi bộ ra khỏi thị trấn Cát Bà, lúc này đã gần 9 giờ. Ban đầu còn có nhiều nhà cửa 2 bên đường, sau thưa dần, đèn đường héo hắt rọi xuống, nhuốm một màu vàng lên con đường, lên các tán cây, lên các ngôi nhà cũ kỹ. Rồi thì cũng qua khỏi những đoạn có đèn đường, tất cả xung quanh bọn tôi chỉ còn một màu tối đen, xa xa lại có vài ánh đèn hắt ra từ các ngôi nhà. Bọn tôi cứ tiếp tục đi, với ánh sáng từ 2 cái đèn pin đeo trên trán. Ba-lô của tụi tôi lúc này cũng khá nặng, mỗi đứa đeo hơn 10kg, nên những lúc đường lên dốc nhiều một xíu thì đôi chân bọn tôi thêm tội nghiệp. Trong khi đang đi bộ bên đường như vậy, lâu lâu lại có xe của người dân trên đảo chạy tới, từ phía trước hoặc sau, xuất hiện với một chấm sáng nhỏ xíu, rồi dần to thêm và rồi soi rọi cả một đoạn đường, âm thanh xe máy cũng phá bĩnh sự yên tĩnh đang bao vây tụi tôi. Những người dân đảo đó đều nhìn tôi với ánh mắt hơi tò mò, có lẽ vì chẳng mấy khi họ thấy mấy người vác ba lô to tướng đi bộ trong đêm khuya như vậy. Tôi còn nghe được một đôi kia nói với nhau “chắc là Tây…”. Tầm hai tiếng đi bộ, tụi tôi ngồi nghỉ ở một cái lan can bằng Bê-tông bên lề đường, cởi giày ra xoa bóp cho đôi chân tội nghiệp đã gánh chịu sức nặng của toàn bộ cơ thể và cái balo kia. Sau hơn 3 tiếng đi bộ, bọn tôi đã hoàn thành được hơn 10km đường, và chỉ còn cách vườn quốc gia Cát Bà tầm 2km nữa. Bọn tôi tìm bên đường một mặt đất bằng phẳng để cắm trại, thấy một lối mòn nhỏ, bọn tôi rẽ vô, và thấy một nền đất có lẽ phẳng, bị che phủ bởi lớp có, bọn tôi dùng chân dò dẫm xem nền đất thế nào và loại bỏ những hòn đá rồi căng trại.

Lúc này đã là 12h đêm, tôi nằm coi điện thoại một hồi thì Eddie đã ngủ say, tôi cố gắng chìm vào giấc ngủ nhưng không tài nào ngủ sâu được. Tôi thường xuyên bị mất ngủ, mà không ngờ trong lúc rất cần ngủ như thế này, tôi lại không thể thực hiện điều đó một cách dễ dàng… thật tồi tệ. Chỗ chúng tôi đặt trại cách con đường nhựa chừng 15m nên trong đêm, lâu lâu tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng xe chạy qua lại. Và có ánh đèn của một nhóm người đi vào khu vực đặt trại của tụi tôi, rọi đèn quanh lều, nhưng bọn tôi vẫn nằm im, họ nói với nhau gì đó rồi bỏ đi.

Sớm hôm sau tại Vườn Quốc Gia Cát Bà

Vì cũng chả ngủ được mấy nên tôi dậy khá sớm, tầm hơn 6 giờ, tôi bắt đầu đi sâu vô theo cái lối mòn nhỏ để khám phá bên trong, nhưng cũng chẳng có gì đặc biệt, toàn là cây và cây. Duy có một điều làm tôi chú ý nhất đó là trên nền đất có rất nhiều những cái lỗ nhỏ, đất đùn ra xung quanh miệng. Ban đầu tôi nghĩ là dế, nhưng rồi tôi nhận ra không có dế nào mà lại to thế này. Tôi chú ý quan sát kỹ hơn. À ha, có cua bên trong, vừa thoáng thấy tôi, tụi nó đã chut tọt vào trong. Tôi nhanh chóng quay lại lều lấy con dao để đào mấy cái hang lên nhằm kiếm chút thịt cho bữa sáng. Nhưng con dao ngắn và nền đất không đủ mềm, nên tôi chẳng thể đào được tới chỗ bọn cua rút xuống. Tôi dùng một cái cây dài, nhỏ chọt vào sâu bên trong cái lỗ, cho con cua kẹp vào, rồi từ từ lôi nó ra. Nhưng chúng nó khôn hơn tôi tưởng, khi gần tới cửa hang thì tụi nó nhả càng ra và lại chui tít xuống dưới. Bực mình, tôi về lại lều cố tìm kiếm được một mẩu dây để làm thòng lọng, nhưng tìm không ra. Tôi lấy một cái bao nilon, kéo dãn nó ra, rồi một đầu cột chắc vào que gỗ, một đầu tạo thành thòng lọng, rồi hí hửng quay lại gặp những chú cua kia. Tôi chọn một miệng hang to, đưa cây xuống, con cua hiếu chiến đã kẹp trúng thòng lọng, tôi từ từ lôi nó lên, lôi lên gần đến nơi thì “phực”, lủng lẳng trên cái thòng lọng là càng của chú cua kia… Không bỏ cuộc, tôi nhử tiếp lần hai, lần nay tôi tóm được chú bé. Haha. Tưởng chừng như tôi có thể kiếm được đủ một lượng cua lớn cho buổi sáng, nhưng rồi đành phải thất vọng, khi lần lượt thử hết lỗ này tới lỗ khác mà vẫn không bắt thêm được con cua nào vì dụng cụ quá thô sơ. Kiểu như có một cái que được trét keo lên đấy, chắc ngon ăn hơn, hoặc có một đoạn dây cho ra trò để làm thòng lọng…

Tôi hụt hẫng chạy về chỗ trại, thì thấy Eddie đã dọn dẹp tinh tươm, và đang bỏ lều vào balo. Hắn nói với tôi là vừa bị Kiểm Lâm tới hỏi thăm và kêu không được cắm trại ở đây, vì đây là đất của vườn quốc gia, không được tự ý cắm trại. Một trong hai người kiểm lâm đó còn nói với Eddie rằng tội này có thể bị phạt tiền nữa. Nhưng do hắn từ nước ngoài tới, và cũng không biết nên họ tha cho và không quên dặn là không được làm như vậy nữa.

Bọn tôi tiếp tục lên đường, khoác ba lô lên vai, tôi uể oải lê bước, hơn nửa tiếng, bọn tôi tới trước cửa vườn quốc gia, nhưng chưa vào vội. Thấy quán nước ở phía đối diện cổng Vườn, băng qua khỏi con đường, tụi tôi gọi hai ly cafe, và lấy lương khô đã mua từ tối hôm qua ra ăn. Tới phòng bán vé, một có gái dễ thương ngồi bên trong tư vấn cho tôi các chặng đường cũng như giá vé tương ứng. Tôi và Eddie buông vài câu trêu ghẹo cô gái rồi chọn mua tấm vé để leo lên đỉnh Ngự Lâm với giá 40 nghìn đồng (!). Tôi gửi lại một ít đồ ở phòng vé để làm nhẹ balo và sau đó thì bắt đầu hành trình chinh phục đỉnh Ngự Lâm.

Đường bắt đầu vào núi được trải bằng bê tông hai bên là hai thảm cỏ xanh mướt, và những cây cao. Lâu lâu lại có những dãy nhà cũ kỹ, một vài căn còn nguyên vẹn nhưng đóng cửa kín mít, một vài căn thì đã đổ nát rong rêu. Đường đi không khó để tìm vì có lối mòn và những bảng chỉ dẫn. Có những đoạn đường khá dốc thì bạn sẽ thấy hơn mệt, nhưng nhìn chung không quá khó khăn để lên đỉnh, và cũng không mất quá nhiều thời gian vì quãng đường ngắn.

Một hồi sau thì bọn tôi leo tới đỉnh, là một mô đá nhỏ nhô ra từ trong núi, bọn tôi đứng lên đó chụp hình nhưng cũng cẩn thận chú ý bước chân vì không muốn sơ sảy, trượt ngã và rơi xuống cái cực thăm thẳm kia. Khung cảnh nhìn từ đỉnh núi rất hùng vĩ, vì tứ bề đều là núi, nối tiếp nhau trùng điệp, từ dưới chân bạn đã là núi, và trải dài ra hết tầm mắt vẫn là núi.

Ngắm nhìn chim Ưng…

Sau khi chụp hình, ngắm cảnh xong tụi tôi ngồi bệt xuống, tựa lưng vào những tảng đá để nghỉ. Bỗng Eddie chỉ tay về phía bầu trời và tôi nhìn theo, trước mắt tôi là một chú chim to, nhìn như chim đại bàng, nhưng sau này tôi tìm hiểu lại thì ở vườn Quốc gia Cát Bà chỉ có chim Ưng. Chú chim sải cánh rộng bay lượn trên bầu trời, xung quanh khu vực đỉnh Ngự Lâm nơi bọn tôi đang tròn mắt ngắm nhìn nó. Bỗng chốc nó chao cánh liệng xuống thấp rồi lại bay lên, tôi đoán nó đang tìm mồi (có thể lắm chứ)… Tôi bị mê mẩn với hình ảnh chú chim đó, một sự biểu trưng cho sức mạnh và sự tự do, với đôi cánh của nó, nó có thể bay tới mọi nơi mà nó thích, không có gì ràng buộc nó phải ở yên một chỗ cả. Bọn tôi chăm chú nhìn theo nó, Eddie bảo tôi đừng nói lớn, vì sợ nó nghe thấy sẽ bay đi mất. Một hồi nó vỗ cánh bay đi xa, rồi dần dần mất hút khỏi tầm mắt của bọn tôi. Hai đứa toan đi xuống thì có hai cô gái người Úc vừa leo lên đỉnh, Eddie lém lỉnh bảo tôi ngồi lại, để bắt chuyện với hai cô gái, hắn còn chụp hình dùm cho hai người, nói chuyện trên trời dưới đất đủ kiểu xong bọn tôi đi xuống. Tới đài vọng cảnh cách đỉnh không xa, bọn tôi lên tầng 2, tôi hy vọng có thể đánh một giấc ở đây. Tôi ngả lưng, gối đầu lên ba lô, lấy khăn rằn che ngang mắt. Được một lát thì có vài người khách tới ngắm cảnh, trò chuyện, tôi phải ngồi dậy, rồi càng lúc càng đông người kéo tới… Eddie bảo rằng hắn không nghĩ là tôi có thể ngủ được ở đây đâu. Đúng vậy thật. Bọn tôi ngồi nói chuyện với mấy vị khách mới tới, từ khắp nơi trên thế giới. Sau đó cả hai xuống núi.

Ra khỏi cổng vườn quốc gia, bọn tôi chia tay nhau, tôi ra lại bến Phà về phía Hải Phòng lấy xe về Hà Nội. Còn Eddie tiếp tục đi qua đảo Tuần Châu rồi đến Hạ Long..

Là một người yêu thích du lịch bụi, sẽ cảm thấy khó chịu khi cứ mãi ngồi yên một chỗ. Tôi luôn lang thang bất cứ khi nào có thể. Và tôi viết ra những trải nghiệm của mình. Để ghi nhớ lại những năm tháng của tuổi trẻ.

Trắc Nghiệm Vấn Đề Phát Triển Kinh Tế, An Ninh Quốc Phòng Ở Biển Đông Và Các Đảo, Quần Đảo (Có Đáp Án) / 2023

Biển đảo luôn là vấn đề nóng bỏng trong nhiều năm trở lại đây. Phát triển kinh tế biển đảo đang ngày được quan tâm, chú trọng. Bài viết cung cấp những câu hỏi trắc nghiệm thường gặp của bài học này, giúp các em củng cố kiến thức…

Trắc nghiệm Vấn đề phát triển kinh tế, an ninh quốc phòng

ở biển Đông và các đảo, quần đảo

Câu 1. Chim yến có nhiều trên các đảo đá ven bờ

A. Bắc Trung Bộ.

C. Nam Trung Bộ.

D. Đông Nam Bộ.

Câu 2. Cát trắng, nguyên liệu quý để làm thủy tinh, pha lê tập trung chủ yếu ở các đảo thuộc tỉnh

A. Bình Định, Phú Yên.

B. Quảng Ninh, Khánh Hòa.

C. Ninh Thuận, Bình Thuận.

D.Thanh Hóa, Quảng Nam.

Câu 3. Ý nào sau đây không đúng với tài nguyên khoáng, dầu mỏ và khí tự nhiên ở vùng biển nước ta?

A. Vùng biển nước ta có một số mỏ sa khoáng ôxit có giá trị xuất khẩu.

B. Dọc bờ biển của vùng Đồng bằng sông Hồng có điều kiện thuận lợi nhất để sản xuất muối.

C. Cát trắng ở các đảo thuộc Quảng Ninh, Khánh Hòa là nguyên liệu quý để làm thủy tinh, pha lê.

D. Vùng thềm lục địa có các tích tụ dầu khí, với nhiều mỏ tiếp tục được phát hiện, thăm dò và khai thác.

Câu 4. Huyện đảo Cô Tô thuộc tỉnh/thành phố nào của nước ta?

C. Quảng Ninh.

Câu 5. Điểm nào sau đây không đúng đối với việc khai thác tài nguyên sinh vật biển và hải đảo?

A. Tránh khai thác quá mức nguồn lợi ven bờ

B. Tránh khai thác quá mức các đối tượng đánh bắt có giá trị kinh tế cao

C. Hạn chế việc đánh bắt xa bờ để tránh thiệt hại do bão gây ra

D. Cấm sử dụng các phương tiện đánh bắt có tính chất hủy diệt nguồn lợi.

Câu 6. Hãy cho biết vùng biển nước ta gồm những bộ phận nào?

A. Nội thuỷ, thềm lục địa, gần thềm lục địa

B. Nội thuỷ, lãnh hải, tiếp giáp lãnh hải, đặc quyền kinh tế, thềm lục địa

C. Nội thuỷ, lãnh hải, tiếp giáp lãnh hải, phát triển kinh tế

D. Nội thuỷ, lãnh hải, tiếp giáp lãnh hải, đặc quyền kinh tế, sâu nội địa

Câu 7. Đâu không phải là đảo đông dân ở vùng biển nước ta?

C. Bạch Long Vĩ.

Câu 8. Đâu không phải là tên một ngư trường trọng điểm ở Việt Nam?

A. Ngư trường Ninh Thuận- Bình Thuận

B. Ngư trường Cà Mau- Kiên Giang

C. Ngư trường Hải Phòng- Quảng Ninh

D. Ngư trường quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa

Câu 9. Vấn đề lớn đặt ra trong thăm dò, khai thác, vận chuyển và chế biến dầu khí ở nước ta là:

A. Thiếu lao động

B. Ô nhiễm môi trường

C. Khó khai thác, vận chuyển.

D. Thiếu kinh phí để chế biến

Câu 10. Cảng nước sâu nào sau đây không thuộc địa phận miền Trung?

Câu 11. Việc giữ vững chủ quyền của một hòn đảo, dù nhỏ, lại có ý nghĩa rất lớn, vì các đảo là

A. Một bộ phận không thể tách rời của lãnh thổ nước ta

B. Nơi có thể tổ chức quần cư, phát triển sản xuất

C. Hệ thống tiền tiêu của vùng biển nước ta

D. Cơ sở để khẳng định chủ quyền đối với vùng biển và thềm lục địa của nước ta.

Câu 12. Bể trầm tích nào sau đây có trữ lượng dầu, khí lớn nhất?

A. Cửu Long – Nam Côn Sơn.

B. Thổ Chu – Mã Lai

C. Cửu Long – Sông Hồng.

D. Hoàng Sa – Trường Sa

Câu 13. Hiện nay, dầu khí của nước ta chưa được sử dụng cho công nghiệp

A. Sản xuất điện tuốc bin khí.

C. Làm phân bón.

D. Làm khí hóa lỏng

Câu 14. Cảng nước sâu gắn với vùng kinh tế trọng điểm phía Bắc đã được xây dựng là

Câu 15. Hiện nay ngành du lịch biển nước ta còn hạn chế và khó khăn do:

A. Ô nhiễm môi trường biển.

B. Chi phí đầu tư vào du lịch còn hạn chế

C. Chưa khai thác triệt để ngành du lịch biển.

D. Tất cả ý trên đều đúng

Câu 16. Quần đảo Côn Đảo còn gọi là quần đảo

Câu 17. Vùng biển nước ta có các đảo đông dân là

A. Côn Sơn, Cát Bà, Lý Sơn, Cái Bầu, Phú Quốc.

B. Cồn Cỏ, Phú Quốc, Cát Bà, Cái Bầu, Lý Sơn.

C. Bạch Long Vĩ, Cát Bà, Phú Quý, Phú Quốc, Lý Sơn.

D. Cái Bầu, Cát Bà, Lý Sơn, Phú Quý, Phú Quốc.

Câu 18. Loại hình du lịch thu hút nhiều nhất du khách trong nước và quốc tế là

A. Du lịch an dưỡng.

B. Du lịch thể thao dưới nước.

C. Du lịch biển – đảo.

D. Du lịch sinh thái rừng ngập mặn.

Câu 19. Điều kiện thuận lợi phát triển du lịch biển – đảo ở nước ta là

A. Nằm gần các tuyến hàng hải quốc tế trên Biển Đông.

B. Suốt từ Bắc vào Nam có nhiều bãi tắm rộng, phong cảnh đẹp, khí hậu tốt.

C. Dọc bờ biển có nhiều vụng biển kín thuận lợi cho xây dựng các cảng nước sâu.

D. Nhiều cửa sông cũng thuận lợi cho việc xây dựng cảng.

Câu 20. Ý nào sau đây không đúng với vùng biển nước ta?

A. Biển có độ sâu trung bình.

B. Vịnh Bắc Bộ và vịnh Thái Lan là các vùng biển sâu.

C. Biển nhiệt đới ấm quanh năm, nhiều sáng, giàu ôxi.

D. Độ muối trung bình khoảng 30-33%.

Truyện Convert Chưa Xác Minh / 2023

Giới thiệu nội dung

Nguyễn gợn hàm ngậm lấy chìa khóa vàng xuất sinh, rất đáng tiếc đánh một tay nát bài, hai mươi lăm tuổi tiếp nhận ức giương giải trí, không chỉ có lớn mạnh xí nghiệp, càng là hồng nhan họa thủy, sa vào với ôn nhu hương, bởi vì Tần Hải dao một nữ nhân, ngã xuống thần đàn, thật tình không biết nàng là Nam Dương giải trí Tần tổng con gái tư sinh, một mực lợi dụng nàng, mê hoặc nàng, an bài tính toán Nguyễn gia hết thảy, để nàng táng gia bại sản, cửa nát nhà tan. Ba mươi tuổi tại Tần Hải dao hôn Nguyễn gợn hàm ngậm lấy nước mắt nói “Yêu nàng” một khắc này, Nguyễn gợn hàm minh bạch tất cả. Nàng lòng như tro nguội, ngã xuống sườn núi bỏ mình, để người thổn thức. Thử hỏi, một lần nữa, Nguyễn gợn hàm sẽ còn như thế sao? Nhưng ai cũng nghĩ đến, Nguyễn gợn hàm thật sống lại, vẫn là sống lại tại hai mươi lăm tuổi, trong đời của nàng nhất hăng hái huy hoàng một năm kia. Nguyễn gợn hàm nhìn xem trong gương mình cười lạnh, nợ máu trả bằng máu, nàng tuyệt sẽ không vòng qua Tần Hải dao. Gặp lại lần nữa. Là hai người lần đầu gặp tiệc tối bên trên. Nguyễn gợn hàm đem Tần Hải dao đè lên tường, hung dữ nhìn xem nàng, óng ánh dưới ánh đèn, Nguyễn gợn hàm lại trông thấy trong mắt nàng lấp lóe nước mắt. Bây giờ, Nguyễn gợn hàm nhìn qua ngày xưa nàng yêu sâu nhất nhưng lại tổn thương nàng sâu nhất nữ nhân lại có dao động, nàng gãy Tần Hải dao cánh, coi nàng là chim hoàng yến đồng dạng giam cầm ở bên người, để Tần Hải dao nhìn xem, nàng là như thế nào tự tay đem lúc trước Tần Hải dao đối với mình làm sự tình một chút xíu gấp bội trả lại nàng. —— tình yêu có thể nhiều nồng, hận sâu bao nhiêu? Nàng sóng mắt tiêu hồn chờ ngươi mắc câu; nàng khinh cuồng mê say để ngươi điên cuồng; nàng vũ mị yêu kiều để ngươi lòng say; nàng bò lên trên ngươi ấm áp giường; nàng cùng ngươi trắng đêm triền miên; nàng một đao đâm vào tâm của ngươi nhọn; nàng ôn nhu liếm láp miệng vết thương của ngươi; lại ngẩng đầu, khóe mắt nàng vẫn như cũ là để ngươi mê luyến vũ mị. *** mọi người cất giữ một chút lá cây tiếp theo bài này nha, « cường thế bảo hộ » mục hồi gần đây không may cực. Vừa mới qua xong hai mươi ba tuổi sinh nhật, nàng hứa nguyện vọng, hi vọng mình sớm ngày thoát đơn, nhưng trong miệng nàng bánh gatô vị còn kịp tán đi, đi ra ngoài liền để xe đụng. Nàng chóng mặt đứng lên chuẩn bị tìm đối phương lý luận, chỉ thấy cửa xe bị mở ra, đối phương trong xe đi ra một cái phong hoa tuyệt nguyệt nữ nhân, nàng mặt mày như vẽ, khói mắt nhìn xem mục hồi.”Thật xin lỗi, không cẩn thận đụng bị thương ngươi, ngươi hết thảy tiền thuốc men hộ lý phí ngộ công phí ta đều sẽ bồi thường, đây là danh thiếp của ta, sau này, có cái gì sự tình đều có thể tới tìm ta.” Giọng của nữ nhân nhàn nhạt, mục hồi trong tay nắm bắt kia còn hiện ra mùi hương thoang thoảng danh thiếp, vốn nên thốt ra gắt gỏng đều bị sinh sinh nuốt xuống. —— sau này có cái gì sự tình đều có thể tới tìm ta. Mục hồi vẫn cho là đây bất quá là một câu khách sáo đánh rắm lời nói, thế nhưng là ngày thứ hai, nàng khập khiễng đi công ty lúc phát hiện, cái kia thích nhất chỉ về phía nàng cái mũi chửi ầm lên cấp trên thế mà rời chức, mà khoanh tay đứng tại trước mặt nàng chính là hôm qua đụng nàng nữ nhân Tần như mộng. Từ đây sau này, cuộc sống của nàng phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất… Đi ra ngoài mua xổ số trúng thưởng? Microblogging rút thưởng đến một đài quả táo điện thoại? Công ty phối xe nhà ngang? Phàm là khi dễ nàng người đều sẽ không may? Trọng yếu nhất chính là mới Boss tại sao kiểu gì cũng sẽ sâu như vậy tình nhìn xem nàng, cuối cùng nhất còn tại nàng đối với người khác cười thời điểm, ở bên tai của nàng nói: “Ta là vợ của ngươi, ngươi chỉ có thể đối ta một người cười.”

Trải Nghiệm Đảo Pu Dăn / 2023

Toàn cảnh Đảo Pu Dăn, xã Mường Sại (Quỳnh Nhai). Ảnh: Vũ Quyền (Thành phố)

Trong tour du lịch tại huyện Quỳnh Nhai, du khách không thể không đến Đền thờ Nàng Han, đảo trái tim, hay vịnh Uy phong… Nhưng trong chuyến trải nghiệm lần này, chúng tôi chọn đảo Pu Dăn – một hòn đảo nhỏ còn khá hoang sơ, thuộc xã Mường Sại, được một hộ dân trong xã khai thác phát triển dịch vụ du lịch từ tháng 10/2019.

Một góc đảo Pu Dăn, xã Mường Sại (Quỳnh Nhai)

Để đến được đảo Pu Dăn, có thể xuất phát từ một trong hai bến thuyền: Bến thuyền bản Bỉa Ban hoặc bến thuyền bản Canh (xã Chiềng Bằng). Trên chiếc thuyền máy xuất phát từ bản Bỉa Ban, giữa làn nước mênh mông, trong xanh như ngọc bích của mặt hồ thủy điện Sơn La, chúng tôi thỏa sức ngắm nhìn phong cảnh hai bên lòng hồ. Những ngôi nhà sàn của đồng bào dân tộc Thái thấp thoáng dưới chân những quả đồi rợp màu xanh của cây ăn quả; xa hơn là những đỉnh núi nhấp nhô, nhìn giống như những con đường khúc khuỷa trên lưng trời, đổ bóng xuống mặt hồ lấp lánh ánh nắng vàng.

Sau 10 phút đi thuyền, chúng tôi đến đảo Pu Dăn. Đúng như những gì đã được nghe, đảo Pu Dăn còn khá hoang sơ. Nhưng bước chân lên đảo, chúng tôi đã khá ấn tượng với một chiếc lán hình giống một chiếc chóp mũ, lợp bằng gianh nằm giữa một khoảnh đất bằng phẳng, khá rộng. Bên trong lán trải cót ép, có thể kê được 5-6 mâm cơm, với sức chứa từ 30-35 người.

Nơi nghỉ chân của khách du lịch là chiếc lán hình chóp mũ do người dân tự thiết kế

Háo hức khám phá đảo Pu Dăn, chúng tôi tiếp tục di chuyển về phía trước của chiếc lán, nơi có hàng cây ăn quả và cây bạch đàn mắc được những chiếc võng dù, để du khách có thể nằm nghỉ hóng gió sau khi trải nghiệm đảo và ngắm mặt hồ nước trong xanh, những chiếc thuyền máy chở khách ngược xuôi… Để giúp du khách có những hình ảnh check-in thú vị, chủ đảo còn thiết kế thêm một số tiểu cảnhtrên đảo như kết một hình trái tim khá to, chiếc súng pháo hay chiếc máy bay trực thăng tự chế…

Khách du lịch check in trên đảo

Vị trí mà chúng tôi nán lại lâu hơn, đó là một chiếc hầm giống như chiếc lô cốt thời Pháp, vẫn còn thành tường bằng bê tông cốt thép, chỉ duy nhất có một lối vào hầm rộng khoảng 80 cm. Ông Lềm Văn Muổi, chủ đảo cho biết: Khi thủy điện Sơn La chưa tích nước, đảo là diện tích nương của gia đình và chiếc hầm này đã tồn tại từ trước đó. Ông Muổi nghe một số già bản nói, nơi đây từng là chốt của lính Pháp, nhưng điều này chưa có bất kỳ cuốn sách lịch sử nào của xã, của huyện hay của tỉnh ghi lại.

Chiếc súng pháo tự chế được đặt trên đảo

Chúng tôi tiếp tục đến điểm cao nhất của đảo Pu Dăn. Tại đây, ông Muổi thiết kế một chiếc giàn cao. Mặt giàn rộng khoảng 80 m2, xung quanh là những thanh sắt hàn làm hàng rào cao khoảng 1 m để tránh nguy hiểm cho du khách lên ngắm cảnh, với lối lên là chiếc cầu thang giống như cầu thang nhà sàn. Đứng trên mặt giàn, phóng tầm mắt ra bốn xung quanh đảo, cảm nhận bức tranh thiên nhiên vùng sông nước tuyệt đẹp.

Chiếc máy bay trực thăng tự chế thu hút khách du lịch check in

Sau khi thăm một vòng trên đảo Pu Dăn, chúng tôi trở về chiếc lán hình chóp mũ, thưởng thức các bài hát do các bạn trẻ cũng đến tham quan, trải nghiệm trên đảo thể hiện. Tâm sự với chúng tôi, ông Liềm Văn Muổi phấn khởi: Dù mới đi vào hoạt động, nhưng trước thời gian xảy dịch bệnh COVID-19, vào những ngày cuối tuần, đảo Pu Dăn đón trung bình 200 lượt khách trong tỉnh, trong huyện đến tham quan, trải nghiệm và thưởng thức các món ăn dân tộc. Có nhiều lượt khách đã nghỉ lại qua đêm tại đảo để sáng hôm sau ngắm mặt trời mọc và khi hoàng hôn buông xuống mặt hồ. Thu nhập bình quân một tháng từ dịch vụ trên đảo của gia đình tuy mới đạt 15 triệu đồng, nhưng quan trọng hơn là đã tạo việc làm cho cả gia đình khi đất sản xuất bị thu hẹp, phù hợp với xu thế chung của huyện là đẩy mạnh phát triển dịch vụ du lịch.

Du khách trải nghiệm trên đảo Pu Dăn

Chúng tôi tạm biệt đảo Pu Dăn khi mặt trời đang dần khuất sau đỉnh núi, những tia nắng cuối chiều vẫn lấp lánh trên mặt hồ xanh biếc và những chú chim chào mào đang hối hả bay về tổ. Hẹn trở lại Pu Dăn trong một ngày gần nhất để tiếp tục trải nghiệm, khám phá hòn đảo vùng sông nước này.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Hành Xác Ở Đảo Cát Bà / 2023 trên website Lamdeppanasonic.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!