Chim Họa Mi Và Hoa Hồng

--- Bài mới hơn ---

  • Kinh Nghiệm Nuôi Chim Họa Mi Hót Hay Ở Vùng Nuối Phía Bắc
  • Chim Họa Mi: Đặc Điểm, Chọn Giống, Cách Nuôi Và Chăm Sóc Chim Hót Hay
  • Tướng Gà Chọi: Cách Xem Của Dân Sành
  • Hướng Dẫn Cách Nuôi Chim Họa Mi Chuyên Nghiệp Nhất Việt Nam
  • Chim Họa Mì Ăn Gì Để Hót Hay Nhất? Hướng Dẫn Cách Chế Biến Thức Ăn Cho Họa Mi
  • VNTN – Nàng nói sẽ khiêu vũ với ta nếu ta mang hoa hồng đỏ đến cho nàng cậu sinh viên trẻ tuổi khóc lóc. “Nhưng chẳng còn bông hồng đỏ nào trong vườn nhà ta cả”.

    Từ tổ của mình trên vòm cây sồi xanh, Chim Họa Mi đã nghe thấy tiếng chàng, cô nhìn xuyên qua tán lá và ngạc nhiên.

    “Vườn nhà tôi không có hoa hồng đỏ!” Cậu khóc và đôi mắt đẹp của cậu đẫm lệ. “À phải rồi, hạnh phúc thường đến từ những điều nhỏ nhặt. Ta đã đọc mọi điều mà những nhà thông thái viết, và tất cả những bí ẩn triết học đều là của ta. Vậy mà khao khát có được một bông hồng lại khiến cuộc sống của mình đến khốn khổ”.

    “Cuối cùng thì cũng có một kẻ thực sự đang yêu”, Họạ Mi nói. “Hàng đêm ta đã hót vì chàng dù biết rằng chàng không hề biết; hàng đêm ta đã kể câu chuyện này với những vì sao, và giờ thì ta đã gặp chàng. Tóc chàng sẫm màu như đóa lan dạ hương, môi chàng đỏ màu hoa hồng mà chàng khao khát. Nhưng niềm say mê đã khiến gương mặt chàng trông nhợt nhạt như màu ngà còn nỗi buồn in dấu lên trên vầng trán”.

    “Hoàng tử sẽ tổ chức một bữa tiệc vào tối mai”, chàng sinh viên trẻ tuổi rên rỉ, “và người ta yêu sẽ đi cùng ngài ấy. Nếu ta tặng nàng một bông hồng nhung, nàng sẽ khiêu vũ với ta cho đến tận bình minh. Nếu ta tặng nàng một bông hồng nhung, ta sẽ ôm nàng trong vòng tay, nàng sẽ tựa đầu lên vai ta, tay trong tay. Nhưng vườn nhà ta không có hoa hông đỏ nên có lẽ ta sẽ phải ngồi một mình còn nàng sẽ làm ngơ ta thôi. Nàng sẽ không thèm chú y đến ta, và trái tim ta sẽ tan vỡ”.

    “Đây quả thực là một người tình chân thành”, Chim Họa Mi nói. Ta ca hát về những điều làm chàng đau khổ, niềm vui của ta thì đối với chàng lại là nỗi đau. Rõ ràng Tình Yêu là một điều kì diệu. Nó quý hơn ngọc lục bảo và đắt hơn ngọc mắt mèo. Cả ngọc trai lẫn ngọc thạch lựu đều không thể mua được mà cũng không ai đem nó ra bán buôn. Nó không phải là món hàng cũng như không thể cân đo đong đếm bằng vàng được”.

    “Những người nhạc công sẽ ngồi ở chỗ của họ”, chàng sinh viên nói, “và chơi nhạc, còn tình yêu của ta sẽ khiêu vũ trong tiếng đàn hạc và đàn vĩ cầm. Nàng sẽ khiêu vũ thật nhẹ nhàng đến mức đôi bận chân như lướt đi trên không, và những vị triều thần trong trang phục sặc sỡ sẽ vây quanh nàng. Nhưng nàng sẽ không nhảy vơi ta bởi ta không có hoa hồng đỏ”. Và rồi chàng ta gieo mình xuống thảm cỏ, khuôn mặt vùi trong đôi bàn tay khóc nức nở.

    “Sao chàng lại khóc?” Thằn Lằn Xanh bé bỏng hỏi khi chú chạy ngang qua chàng trai với đôi tai dỏng lên.

    “Thực ra là tại sao?” Bướm nói trong khi vẫn đang vỗ cánh dập dờn đuổi theo tia nắng.

    “Vì sao thế” Hoa Cúc thì thầm khe khẽ với người láng giềng, giọng dịu dàng.

    “Chàng ấy khóc vì một bông hồng đỏ”, Chim Họa Mi nói.

    “Vì một bông hồng đỏ ư?” tất cả đồng thanh hét lên. “Thật là buồn cười!” và chú Thằn Lằn vốn là kẻ hay giễu cợt liền cười phá lên.

    Nhưng Họa Mi hiểu nỗi buồn thầm kín của chàng sinh viên. Cô yên lặng đậu trên cây sồi và suy nghĩ về điều bí ẩn của Tinh Yêu.

    Đột nhiên cô sải đôi cánh nâu của mình rồi bay vút lên trời cao. Cô bay qua khu rừng như một cái bóng, và cái bóng đó chao liệng trên khu vườn.

    Ngay chỗ trung tâm của thảm cỏ có một cây hoa Hồng tụyệt đẹp. Khi nhìn thấy nó, cô bay tới và tìm thấy một cành hoa.

    “Hãy cho tôi một bông hồng đỏ”, cô cất tiếng gọi, “rồi tôi sẽ hót cho bạn nghe bài ca hay nhất”.

    Nhưng Cây lắc đầu.

    “Hoa của tôi màu trắng”, nó trả lời. “Trắng như bọt biển, và trắng hơn cả tuyết trên núi cao. Nhưng hãy đi tới chỗ người anh em của tôi mọc quanh cái đồng hồ mặt trời cũ, có lẽ cậu ấy sẽ cho bạn điều bạn muốn”.

    Thế là Họa Mi bay tới chỗ cây hoa hồng mọc quanh đồng hồ mặt trời cũ.

    “Hãy chọ tôi một bông hồng đỏ”, cô cất tiếng gọi, “rồi tôi sẽ hót cho bạn nghe bài ca ngọt ngào nhất”.

    Nhưng Cây lắc đầu.

    “Hoa của tôi màu vàng”, nó trả lời. “Vàng như tóc của nàng tiên cá ngồi trên chiếc ngai hộ phách, và vàng hơn cả đóa thủy tiên nở trên đồng cỏ trước khi người thợ gặt đến cùng lưỡi hái của ông ta. Nhưng hãy đi tới chỗ người anh em của tôi mọc dưới cửa sổ phòng chàng Sinh viên, có lẽ cậu ấy sẽ cho bạn điều bạn muốn”.

    Thế là Họa Mi bay tới chỗ cây hoa Hồng mọc dưới cửa sổ phòng chàng Sinh viên.

    “Hãy cho tôi một bông hồng đỏ”, cô cất tiếng gọi, “rồi tôi sẽ hót cho bạn nghe bài ca du dương nhất”.

    Nhưng Cây lắc đầu.

    “Hoa của tôi màu đỏ”, nó trả lời, “đỏ như bàn chân chim bồ câu, và đỏ hơn cả dải san hô hình rẻ quạt vĩ đại uốn lượn trong đại dương ngầm. Nhưng mùa đông đã khiến gân lá tôi chết cóng còn sương giá làm tê buốt những nụ hoa, bão tố bẻ gãy cành nhánh, và tôi sẽ không nở hoa được cả năm này”.

    “Một bông hồng đỏ là tất cả những gì tôi cần”, Chim Họa Mi kêu lên, “chỉ một bông thôi! Chẳng lẽ không có cách nào để có được nó ư?”

    “Có một cách”, Cây trả lời. “Nhưng điều đó quá kinh khủng đến mức tôi không dám kể cho bạn”.

    “Kể cho tôi biết đi”, Chim Họa Mi nói, “tôi không sợ đâu”.

    “Nếu cần một bông hồng đỏ”, Cây nói, “bạn phải làm ra nó bằng âm nhạc dưới ánh trăng và nhuộm nó bằng máu từ chính trái tim mình. Bạn phải hát cho tôi nghe với lồng ngực ấn vào gai nhọn. Bạn phải hát cho tôi cả đêm với chiếc gai xuyên qua tim, và dòng máu phải chảy vào huyết quản tôi, trở thành một phần trong tôi”.

    “Chết là một cái giá xứng đáng phải trả cho một bông hồng đỏ”, Chim Họa Mi khóc, “còn Cuộc Sống thì thật thân thương. Thật vui khi được ở trong khu rừng xanh mát, ngắm Mặt Trời trong cỗ xe bằng vàng và Mặt Trăng trong cỗ xe ngọc trai. Ngọt ngào thấy mùi thơm của cây táo gại, ngọt ngào thay những đóa hoa chuông giấu mình trong thung lũng, và cả cây thạch nam hoa nở trên đồi. Nhưng Tình Yêu còn tốt đẹp hơn Cuộc sống, và trái tím của một con chim là gì mà sánh được với trái tim một con người?”

    Thế là cô sải đôi cánh nâu rồi bay vút lên trời cao. Cô lướt nhanh qua khu vườn như một cái bóng, và rồi như một cái bóng cô liệng qua khu rừng. Chàng Sinh viên trẻ tuổi vẫn còn nằm trên thảm cỏ nơi cô nhìn thấy trước kia, còn những giọt nước mắt vẫn chưa khô đi trong đôi mắt truyệt đẹp.

    Chàng Sinh viên nhìn lên từ bãi cỏ và lắng nghe những chẳng thể hiểu được lời Chim Họa Mi đang nói với mình bởi chàng chỉ biết những điều được viết trong sách.

    Nhưng cây sồi hiểu tất cả và cảm thấy buồn vì cây rất mến cô Họa Mi nhỏ bé làm tổ trên cành nhánh của mình.

    “Hãy hót cho tôi nghe một lần cuối”, cây thì thầm. ‘Tôi sẽ cảm thấy rất cô đơn khi vắng bạn”.

    Thế là chim Họa Mi cất tiếng hót vì cây sồi. Giọng cô như nước sủi tăm trông chiếc bình bạc.

    Khi cô hát xong thì chàng Sinh viên cũng vừa thức giấc. Chang ta lấy từ trong túi ra một cuốn sổ cùng một cây bút chì.

    “Không thể phủ nhận là nàng thật xinh đẹp”, chàng tự nói với mình khi đi khỏi lùm cây. “Nhưng nàng có cảm xúc không? Ta e là không. Thực tế là nàng giống hầu hết giới nghệ sĩ. Nàng luôn có một phong cách giả tạo. Nàng sẽ không hi sinh bản thân vì người khác. Nàng chỉ nghĩ về âm nhạc và ai cũng biết là nghệ thuật thì ích kỉ. Tuy vậy, phải công nhận là giọng nàng đôi lúc khá hay. Thật đáng tiếc là nó chẳng có nghĩa lí gì hết cũng như không có giá trị thiết thực”. Chàng đi về phòng, nằm xuống giường rồi bắt đầu nghĩ về tình cảm của mình. Một lúc sau chàng đã chìm vào giấc ngủ.

    Khi Mặt trăng tỏa sáng trên trời cao, Chim Họa Mi bay tới chỗ cây hoa Hồng và lao ngực mình vào gai nhọn. Cô cất tiếng hót cả đêm với chiếc gai đâm vào ngực và vầng Trăng thủy tinh lạnh lẽo cúi xuống lắng nghe cô. Cả đêm dài cô ca hát, còn chiếc gai cứ đâm sâu dần vào lồng ngực và dòng máu trong cô cứ chảy ra mãi.

    Đầu tiên cô ca hát cho sự ra đời của tình yêu trong trái tim một đôi trai gái. Và trên cành cao nhất của cây hoa Hồng, một đóa hoa tuyệt diệu dần nở, từng cánh từng cánh một mỗi khi một bài ca được cát lên. Ban đầu nó có màu nhạt như làn sương bao phủ trên dòng sông và ánh bạc như đôi cánh bình minh. Đóa hoa ấy như hình bóng của một bông hồng soi trong chiếc gương tráng bạc, trong hồ nước, bông hồng nở trên cành cao nhất ấy.

    Nhưng Cây lại kêu gọi Chim Họa Mi hãy ấn ngực sâu hơn nữa vào chiếc gai. “Ấn sâu nữa đi hỡi Chim Họa Mi bé bỏng”, Cây hét lên, “nếu không Ngày sẽ đến trước khi bông hoa được hoàn thành”.

    Thế là chim Họa Mi ấn ngực sâu hơn vào mũi gai và càng hát to hơn trước, bởi cô hát cho sự ra đời của tình yêu nồng nàn trong linh hồn một người đàn ông và một cô gái. Và rồi một màu hồng phớt hiện lên trên những cánh hoa như gương mặt ửng hồng của chú rể khi anh ta hôn cô dâu. Nhưng chiếc gai vẫn chưa chạm tới được trái tim cô, vì thế mà phần trung tâm bông hoa vẫn còn màu trắng, bởi chỉ có máu từ trái tim một con Chim Họa Mi mới thắm đỏ được trái tim của một đóa hoa.

    Cây lại kêu gọi Chim Họa Mi hãy ấn sâu hơn nữa. “Ấn sâu thêm nữa hỡi Họa Mi bé bỏng”, Cây hét lên, “nếu không Ngày sẽ đến trước khi bông hoa được hoàn thành”.

    Thế là Chim Họa Mi ấn sâu hơn nữa, và rồi mũi gai chạm vào tim cô. Một cơn đau nhói lên nhức nhối trong cô. Nỗi đau ngày càng cay đắng hơn, và bài ca của cô cũng càng lúc càng dữ dội hơn bởi vì cô hát cho thứ Tình Yêu được Cái Chết hoàn thiện, cho thứ Tình Yêu không bao giờ bị chôn vùi.

    Và rồi đóa hồng tuyệt đẹp đã thắm đỏ như mọc trên nền trời phương đông. Những cánh hoa đỏ thắm, và chính giữa đỏ như một viên hồng ngọc. Nhưng giọng Chim Họa Mi càng lúc càng yếu đi, đôi cánh nhỏ của cô bắt đầu đập và một màng sương mỏng bao phủ đôi mắt. Tiếng hót tắt dần và cô cảm thấy như cổ họng mình nghẹn lại. Đến lúc này cô bật lên một tiếng hát cuối cùng, Vầng Trăng bạc nghẹ thấy khiến nàng quên mất bình minh và cứ thế nán lại trên bầu trời. Bông Hồng nhung nghe thấy và nó run rẩy cả người trong cảm giác đê mê, cánh xòe rộng đón lấy khí trời lành lạnh buổi sáng. Tiếng vọng lách qua dãy đồi và đánh thức những người chăn cừu đang mê ngủ. Nó trôi bồng bềnh qua đám lau sậy trên sông và chúng mang thông điệp của nó ra khơi.

    “Hãy nhìn kìa!” Cây hoa kêu lên, “Giờ thì bông Hồng đã trọn vẹn”. Nhưng không thấy chim Họa Mi đáp lời bởi cô đã nằm chết trên dải cỏ với chiếc gai cắm thấu tim.

    Buổi trưa chàng Sinh viên mở cửa sổ và nhìn ra ngoài. “Sao mình lại may mắn thế vậy chứ!” – chàng kêu lên. “Bông hồng đỏ đây rồi! Ta chưa từng nhìn thấy bông hồng nào nhứ thế này trong đời. Nó đẹp đến nỗi ta dám chắc là nó hẳn phải có một cái tên Latin dài dằng dặc”. Và chàng nhoài người xuống hái nó.

    Chàng đội mũ rồi chạy nhanh tới nhà ngài Giáo sư với bông hồng trong tay. Con gái của ngài Giáo sư đang ngồi trên ngưỡng cưa cuộn chỉ xanh vào một cái ống với con cho nhỏ nằm dưới chân.

    “Nàng nói rằng sẽ khiêu vũ với ta nếu ta mang đến cho nàng một bông hồng đỏ”, chàng Sinh viên nói. “Đây là bông hồng đỏ nhất trên thế giới. Nàng sẽ cài nó trên ngực mình chỗ trái tim, và khi chúng ta khiêu vũ cùng nhau nó sẽ nói cho nàng biết ta yêu nàng như thế nào”.

    Nhưng cô gái cau mày.

    “E rằng nó sẽ không hợp với bộ váy của tôi”, cô trả lời. “Hơn nữa, cháu trai của nhà Chamberlain vừa gửi tôi vài thứ đồ trang sức thật và ai cũng đều biết là nữ trang đắt hơn hoa nhiều”.

    “Thế đấy, ta xin lấy danh dự mà thề, nàng thật vô ơn”, chàng Sinh viên nói một cách giận dữ. Rồi chàng ta vứt đóa hoa ra đường, nó rơi xuống rãnh nước và bị một cái bánh xe ngựa cán qua.

    ‘Vô ơn!” cô gái nói. “Tôi nói cho mà biết, anh là đồ xấc xược. Và xét cho cùng thì anh là cái thá gì. Chỉ Ịà sinh viên thôi. Sao, tôi không tin là anh có lấy nổi khóa giày bằng bạc như cháu trai nhà Chamberlain đâu”. Rôi cô nàng đứng dậy khỏi ghế và đi vào nhà.

    “Tình Yêu thật là một thứ vớ vẩn”, chàng Sinh viên nói lúc quay bước. “Nó chẳng hề có ích bằng nửa lập luận bởi vì nó chẳng chứng minh được gì hết. Nó còn nói cho ta biết về những điều chẳng bao giờ xảy ra và khiến người ta tin vào thứ không có thật. Tóm lại thì nó không thiết thực. Ta nhất định phải quay về với Triết học và học Siêu hình học mới được”.

    Thế là chàng ta quay về phòng và lấy ra một quyển sách bụi bám dày rồi bắt đầu đọc.

    Oscar Wilde, tên đầy đủ là Oscar Fingal O’Flahertie Wills Wilde, là một nhà văn nổi tiếng của Ireland. Ông được biết đến như một nhà mĩ học nổi bật, ông còn là người đầu tiên giảng giải về phọng trào nghệ thuật vị nghệ thuật lúc bấy giờ. Nổi tiếng về tài tranh luận và phong cách ăn mặc lịch lãm. Ông sáng tác nhiều và viết với một giọng văn tự nhiên. Những kiệt tác tràọ phúng, những vở kịch châm biếm, lối chơi chữ và văn phong hóm hỉnh đậm chất Ireland.

    Trương Thị Mai Hương dịch

    Nguồn nguyên tác: chúng tôi

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Đoạn Văn Họa Mi Hót Và Trả Lời Câu Hỏi
  • Ma Trận Đề Kiểm Tra Học Kỳ Ii Tiếng Việt Lớp 5 Theo Thông Tư 22
  • Kinh Nghiệm Nuôi Chim Họa Mi
  • Cách Chăm Sóc Chim Họa Mi Sinh Sản Hiệu Quả Nhất
  • Săn Họa Mi Rừng Tiền Triệu, Coi Chừng Chim Tàu…”đội Lốt” Chim Ta
  • Kinh Nghiệm Chọn Nuôi Hoa Mi Đực, Cái?

    --- Bài mới hơn ---

  • Lớp Học Tiếng Pháp : Cách Để Biết Một Từ Là Giống Đực Hay Giống Cái
  • Chó Bull Pháp Đực Cái Trưởng Thành Tại Sao Nên Mua
  • Thiến (Triệt Sản) Mèo Đực, Cái Ở Đâu An Toàn? Gía Bao Nhiêu Tiền
  • Chim Tiểu Mi Ăn Gì? Hót Hay Không? Nuôi Thế Nào? Giá Bao Nhiêu Tiền
  • Cách Nuôi Chim Cút Đẻ Trứng Nhiều Đúng Kỹ Thuật
  • Đây là việc rất khó, người TQ có câu ” Họa my bất khiếu,Thần tiên bất trí đạo” tạm dịch là họa my không hót thì thần tiên cũng chịu (không biết đâu là đực cái). Những người có khả năng phân biệt đực cái tốt nhất: ngươi đi bẫy, người chuyên thu gom để giao buôn, ngươi chuyên bán lẻ họa my… cũng chỉ có khả năng chọn đúng từ 85-90%. (Hoàn toàn bằng trực giác)

    Những đặc điểm chính về loài chim họa mi

    Về hình thể thì nhỏ, thon,nhìn từ phía trước thì tiết diện hình tròn (được tạo bởi đường cong của lưng và đương cong của ngực), mỏ nhỏ thường có màu sừng bò,râu nhỏ,ngắn,cánh ngắn mút cánh tròn,vị trí tiếp giáp giữa đuôi và thân bị thắt do lông bao lưng và bao hậu môn ít,ngắn), đùi nhỏ hơn dùi họa my đực khá nhièu.

    Họa my đực có hình thể to hơn, nhìn từ phía trước thì tiết diện có hình mai rùa, mỏ to và dài hơn con cái, sống mỏ trên thường có màu vàng nhạt hoặc sừng bò nhưng gốc mỏ bao giờ cũng có màu vàng tươi đăc biệt là gốc mỏ dưới, phần lông tiếp giáp giữa gốc mỏ và đầu tạo thành đốm đen thẫm hai bên gốc mỏ, râu to và dài hơn,đen hơn con cái. Những vệt đen toàn thân thẫm hơn con cái,cánh con đực dài hai mút cánh thường chạm vào nhau (con cái thì không chạm) đuôi con đực dài, nặng, chỗ tiếp giáp giữa thân và đuôi thuôn dần tự nhien không bị thắt vì lông bao đuôi và bao hậu môn của con đực dài và dầy đăc biệt là lông bao hậu môn. Đùi con đực thương to gấp rưỡi con cái.

    Tuy vậy đối với bạn vẫn rất khó, bởi vì bạn lấy đâu ra cả đực cả cái lúc đó để mà so sánh, cho nên cái gì cũng phải chịu khó vậy quan sát nhiều, hơn nữa việc quan sát nhìn ngắm nhiều sẽ cho bạn cách xác định độ to – nhỏ của con đực và con cái. So sánh nhiều nhất định bạn sẽ có đươc trực giác này.

    Nguồn: Hội những người yêu chim cảnh

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tôm Sú Biển Sống Ở Đâu? Giá Bao Nhiêu Tiền 1Kg? Nấu Món Gì Ngon
  • Phùng Cung Và Những Bài Thơ Hay Trong Tập Xem Đêm (Tiếp Theo)
  • Lộ Ảnh Thời Thơ Ấu ‘chất Như Nước Cất’ Của Dàn Cầu Thủ Việt: Đức Huy Nhuộm Tóc Chào Mào, Đoàn Văn Hậu Để Quả Đầu ‘mâm Xôi’
  • Con Người Phùng Cung Và Những Bài Thơ Hay Trong Tập Xem Đêm (Phần 1)
  • 460 Chim Chào Mào “đua Nhau Tiếng Hót” Tại Huế
  • Các Kỹ Thuật, Kinh Nghiệm Chọn Chim Hoa Mi Hot Hay

    --- Bài mới hơn ---

  • Kinh Nghiệm Chọn Mua Và Chăm Sóc Chim Họa Mi Chuyên Nghiệp (Phần 1)
  • Kinh Nghiệm Nuôi Chim Họa Mi Hót Hay
  • Làm Thế Nào Để Chim Họa Mi Hót Được Nhiều Giọng?
  • Mua Chó Chihuahua Ở Đâu Uy Tín, Chất Lượng ? Khi Mua Cần Lưu Ý Điều Gì ?
  • Hội Thi Tiếng Hót Chim Họa Mi Đà Nẵng Lần I
  • – Tướng mắt: với con người mắt được coi là cửa sổ tâm hồn, thì chọn họa mi cũng theo cách đó. Nên chọn những con có đôi mắt sáng to, có thần khí, và cảnh giác nhạy bén, màu sắc mắt phải tươi, da mắt mỏng, con ngươi nhỏ, khoen mắt là vệt lông nhỏ màu trắng kéo dài ra sau ót giống mày con ngài. Cái tên chim Hoạ Mi cũng căn cứ cái mày ngài trắng này mà đặt ra.

    – Đánh giá tướng mắt còn phải quan sát kỹ mặt nhãn cầu của chim. Chung quanh con ngươi có một loạt màu, tuỳ từng con, ta thấy có màu vàng, hồng, lam, xanh, tro lợt, trắng xám… gọi là nhãn đế sắc. Nếu quan sát kỹ hơn, ta thấy trong nhãn đế sắc còn có những chấm nho nhỏ khác nằm rời rạc (cũng xuất hiện chung quanh con ngươi) tiếng trong nghề gọi là xa nhãn

    Họa mi xa nhãn được phân làm 4 loại:

    1. Kim xa nhãn: những chấm nhỏ chung quanh con ngươi màu vàng.

    2. Thiết xa nhãn: những chấm nhỏ chung quanh con ngươi màu xanh ửng đen như màu sắt nguội.

    3. Ngân xa nhãn: những chấm nhỏ chung quanh con ngươi màu trắng sáng.

    4. Huy xa nhãn: những chấm nhỏ chung quanh con ngươi màu tro lợt.

    *Chú ý: màu đáy mắt của Chim họa mi phải là màu đậm mới tốt.

    – Khi lựa chim họa mi nên đến gần lồng dùng ngón trỏ nhẹ nhàng làm dấu chữ thập, hoặc vẽ hình vòng tròn một hai lần để xem phản ứng con chim nhốt trong ra sao. Nếu đó là chim nuôi chưa thuộc thì phản ứng của nó là nhảy lung tung trong lồng tìm lối thoát thân. Còn chim thuần thuộc thì nó cứ đứng yên trên cần đậu, đôi mắt và chiếc đầu của nó di chuyễn theo hướng ngón tay mình vẽ, chứng tỏ chim có cá tính mạnh, tự tin và phản xạ nhạy bén.

    Hội Chim Cảnh Việt Nam.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cách Chăm Sóc Chim Họa Mi Hót Khi Mới Mua Về
  • Kinh Nghiệm Nuôi Chim Họa Mi Hót
  • Chia Sẻ Kỹ Thuật Nuôi Chim Họa Mi Hót Từ Các Chuyên Gia
  • Nuôi Dưỡng Như Thế Nào Để Họa Mi Hót Nhiều? (Phần 1)
  • Nuôi Dưỡng Như Thế Nào Để Họa Mi Hót Nhiều? (Phần 3)
  • Chim Hoa Mi Mái Xùy Kích Trống Đẹp, Hót Hay Nhất Việt Nam

    --- Bài mới hơn ---

  • Giọng Hót Tuyệt Vời Của Chim Họa Mi
  • Chim Họa Mi Ăn Gì Tốt Nhất, Căng Lửa Và Hót Đỉnh Hơn?
  • Lễ Ra Mắt Câu Lạc Bộ Chim Cảnh Phố Thắng
  • Chim Bay Vào Nhà Là Điềm Báo Gì? Là Điềm Tốt Hay Xấu Sắp Xảy Ra?
  • Những Kinh Nghiệm Đúc Kết Khi Nuôi Chim Họa Mi
  • Chim họa mi là một trong những giống chim cảnh được chọn nuôi nhiều nhất, xuất hiện phổ biến trong hầu hết các gia đình chơi chim.

    Nguồn gốc xuất xứ chim họa mi

    Chim họa mi có nguồn gốc ở Trung Quốc. Chúng sống ở trong các khu rừng xanh. Còn ở Việt Nam, loại chim này sống nhiều ở các tỉnh Tây Bắc. Nếu lên Lai Châu, Sơn La hay Lạng Sơn bạn dễ dàng bắt gặp chúng. Đặc tính của chúng là sống ở rừng rậm có khí hậu mát mẻ.

    Nói chung, bề ngoài của chim họa mi không xuất sắc. Vì vậy nếu chưa nhìn thấy báo giờ mà bảo là chim họa mi nhiều người không tin. Bởi họ nghĩ 1 giống chim hót hay như vậy, ngoại hình phải đẹp lắm!

    Thì hầu như giống chim nào có giọng hót hay thì vẻ ngoài cũng tạm ổn. Đây chim họa mi thì lại không được như thế. Bộ lông của nó xấu xí hơn tiếng hót của nó rất nhiều. Chứ không được xuất sắc như công, trĩ hay ít nhất là sơn ca.

    Đặc điểm tính cách chim Họa Mi

    Lồng nuôi chim Họa Mi

    Lồng cho chim ở không cần quá to. Căn làm sao tầm 60 nam tre là được. Đáy lồng chỉ cần để đường kính 40cm hoặc nhỏ hơn đều được. Thông thường người ta hay dùng lồng tre. Ngoài ra bạn dùng lồng mây cũng được. Sau khi tắm cho chim bạn vệ sinh lồng sạch sẽ. Chú ý lấy hết rác dưới đáy lồng, cạo sạch phân cho chim.

    Giống chim này thích lạnh nên không cần cho chúng tắm nắng nhiều. Bạn cũng không nên để chúng ở nơi nhiều gió quá. Nếu gió về nhiều có thể làm chim chết đột ngột. Tốt nhất tầm 6 giờ chiều che áo lại cho lồng.

    Kỹ thuật chăm sóc chim Họa Mi

    Nếu nuôi chim trống thì có 1 cách để nó mau dạn. Đó là để cách đó 1 khoảng 1 con chim mái (chú ý giấu mặt đi). Nếu thấy chim mái hót thì con trống sẽ hăng lên. Như vậy chúng sẽ mau dạn người. 1 con chim mái có thể giúp 2-3 con chim trống tăng lửa.

    Cách nuôi chim họa mi

    Muốn cho chim có giọng hót hay thì bạn cần chịu khó cho chim đi dượt. Những con chim được va chạm nhiều sẽ hót rất lên tay và hót được nhiều giọng. Nhất là những con chim có tuổi thì giọng vô cùng mượt và có hồn.

    Nếu chim của bạn vừa đưa từ rừng ra thì làm theo cách sau cho chim đi tập. Trùm kín áo lồng rồi để xuống đất. Tìm những con chim có giọng hót hay để xung quanh để nó học tập. Nếu không đi được thì cho chúng nghe băng tiếng chim họa mi là được.

    Cách tắm cho chim Họa Mi

    Nhiều người mua chim vừa bắt từ rừng về đã tắm cho nó ngay. Nó sẽ hoảng sợ vô cùng. Ngay từ lúc ra khỏi lồng và mang đi đường xa chúng đã sợ rồi. Do đó, ít nhất 1 ngày sau khi mua về bạn để chim nghỉ. Tốt nhất lấy áo lồng che kín lại. Sau đó đem treo ở nơi nhiều ánh sáng. Chú ý thức ăn và nước uống cho chim đầy đủ trong 1,2 ngày đầu. Nếu nóng quá chúng sẽ tự vẩy nước trong máng nước để tắm. Chúng có thói quen tắm sáng.

    Khi nó đã quen và ra giọng, lúc này mới từ từ tắm cho chim. Lúc này tắm bằng lồng. Khi tắm nên để chim ở nơi không có người qua lại. Chúng sẽ có cảm giác tự nhiên và thoải mái nhất. 30p sau bạn đến đóng cửa lồng và trùm áo cho chim là được. Vì lúc này nó đã tắm rửa thoải mái và về lồng rồi. Sau đó treo chim về chỗ cũ.

    Chế độ ăn uống, dinh dưỡng của Họa Mi

    Chim họa mi là loài chim rằng biết hót ăn đơn giản nhất. Thức ăn cho chúng chỉ cần gạo trộn cùng cào cào và trứng là được. Mặc dù nhìn nó to thế nhưng thức ăn nó tiêu thụ không là bao. Tính ra 1 ngày chỉ ăn 1 thìa cà phê cỡ nhỏ thôi. Nếu muốn chim sung mãn thì cho ăn nhiều cào cào. Mỗi ngày vài chục con là được.

    Chú ý là không đổi thức ăn đột ngột cho chim. Vì dù chúng ăn côn trùng là chủ yếu nhưng chung quy vẫn là ăn tạp. Do vậy, khi nuôi nhốt tập cho chúng ăn các loại thức ăn riêng. Khi chúng quen loại nào thì cứ cho chúng ăn loại đó.

    Lưu ý trong quá trình cho Họa Mi ăn

    • Không đột ngột thay thức ăn. Làm vậy chim bị dị ứng, sẽ bỏ ăn. Từ đó mà gián đoạn quá trình sinh trưởng, phát triển.
    • Thức ăn phải sạch sẽ, không nấm mốc.
    • Nước uống lấy từ nguồn sạch không nhiễm bẩn. Không dùng nước thừa ngày hôm trước cho chim.
    • Chim họa mi không hợp với thức ăn mặn.
    • Khi cho ăn nên thêm các loại côn trùng tươi sống.

    Cách nhận biết chim Họa Mi thuần chủng

    Điều quan trọng nhất trong việc nuôi chim họa mi là chọn giống. Khi mua bạn cần chú ý hình dáng của chim để có được chú chim khỏe mạnh, hót hay. Những con chim hót hay là con có đầu hơi giống đầu rắn. Nghĩa là nhìn ngang sẽ thấy đỉnh đầu, trán, mỏ trên thẳng hàng.

    Chim nuôi phải có lông tơi, mềm. Lông đầu không được dày và phải ôm sát đầu. Lông ở cánh mềm mại. Chim phải có cẳng chân to, chắc khỏe. Các vảy ở chân rõ ràng, có viền đậm. Ngón chân chim khỏe, ngắn và có móng sắc.

    Có bao nhiêu giống chim Họa Mi trên thị trường

    Hiện tại chua có thông tin chim chìa vôi có bao nhiêu giống.

    Chim Họa Mi có giá bao nhiêu tiền?

    Chim họa mi đắt giá nhất ở giọng hót của nó. Ngoài ra màu sắc lông hay hình dáng thu hút cũng ảnh hưởng tới giá của chim. Nói chung có nhiều mức giá. Nhưng tổng hợp lại có thể trong vài khoảng:

    Tầm 150 đến 200 ngàn đồng 1 con họa mi non.

    Giá cao hơn từ 1 đến 1,5 triệu đồng với chim mái. Loại này đã thay lông 2 lần. Lông cánh đẹp, tơi mềm và hấp dẫn. Còn những con cái “sang” thì giá rất mắc. Cỡ 30-40 triệu 1 con.

    Loại họa mi trống vừa đưa từ rừng ra, to khỏe, ăn uống được rồi thì tầm 300-400 ngàn đồng 1 con.

    Còn riêng đối với họa mi trống đã thuần thì giá sẽ rất khác. Căn cứ vào hình dáng, giọng hót mà chúng có giá khác nhau. Nếu không có gì đặc biệt ở vẻ ngoài thì chỉ tầm 1 triệu 1 con thôi. Còn con nào mà dáng đẹp lại hót hay, hót được nhiều giọng thì giá trăm triệu là bình thường. Mức giá này bạn có thể thương lượng với người bán.

    • Chim bổi tuyển chọn: 600.000đ/ con, chim khỏe mạnh, đã biết hót, biết ăn cám, không bị tật lỗi,…
    • Chim bổi lỡ: 800.000 – 1.000.000đ/ con, chim khỏe mạnh, đã nuôi ra lồng từ 4 – 6 tháng
    • Chim thuộc: 2.000.000đ/ con, chim khỏe mạnh, đã chơi được từ 2 năm trở lên, hót hay và đá giỏi

    Mua chim Họa Mi thuần chủng ở đâu uy tin tại TPHCM HN

    Liên hệ Duy Pets

    SĐT: 097 6666 156

    Liên hệ ngay để được tư vấn miễn phí.

    from Duy Pets https://ift.tt/2OD28Ow

    --- Bài cũ hơn ---

  • Thú Chơi Chim Cảnh Của Người Hoa Chợ Lớn
  • Người Phan Thiết Chơi Chim Cảnh
  • Cách Chọn Lựa Chim Cảnh Tốt Từ Dogily Petshop
  • Chợ ‘độc’ Ở Đà Thành: Chợ Chim
  • Làm Giàu Từ Niềm Đam Mê Chim Cảnh
  • Ẩn Sau Món Họa Mi Nướng Tinh Hoa Nước Pháp Là Quá Trình Nuôi Giết Tàn Nhẫn

    --- Bài mới hơn ---

  • Nuôi Dưỡng Như Thế Nào Để Họa Mi Hót Nhiều? (Phần 3)
  • Nuôi Dưỡng Như Thế Nào Để Họa Mi Hót Nhiều? (Phần 1)
  • Chia Sẻ Kỹ Thuật Nuôi Chim Họa Mi Hót Từ Các Chuyên Gia
  • Kinh Nghiệm Nuôi Chim Họa Mi Hót
  • Cách Chăm Sóc Chim Họa Mi Hót Khi Mới Mua Về
  • Nguyên nhân gây tranh cãi về món chim họa mi nướng xa xỉ không chỉ bởi sự khan hiếm số lượng chim ở châu Âu mà còn bởi cách thức săn bắt, nuôi và giết thịt rất tàn nhẫn.

    Họa mi nướng là một món ăn thượng hạng, chỉ dành cho giới lắm tiền nhiều của, được chế biến cầu kỳ. Dù được coi là món ăn thể hiện sự đẳng cấp, tinh hoa trên thế giới nhưng đằng sau đó là một sự tàn nhẫn kinh hoàng.

    Họa mi nổi tiếng với tiếng hót hay, chúng chỉ nhỏ bàng lòng bàn tay và thường sống tập trung ở những vùng có khí hậu ấm của áp của châu Âu, đặc biệt là Pháp, Italy, Tây Ban Nha. Vào mùa di cư, khi chim bay về châu Phi, những thợ săn đã đặt nhiều bẫy trên các cánh đồng để bắt được chim.

    Món chim họa mi nướng thượng hạng. Ảnh: Internet

    Tương truyền, Hoàng đế La Mã xưa kia còn cho kẹp mù mắt con chim làm chúng tưởng là ban đêm, vì thế sẽ ăn nhiều hơn.

    Sau đó, người ta sẽ dìm ngập chim trong rượu Armagnac để chúng chết từ từ, quá trình này giúp những thớ thịt ngấm dần vị của rượu và lớp da chuyển dần sang màu vàng ô liu. Người chế biến chỉ cần thêm một chút gia vị và nướng trong vòng 6 – 8 phút là xong món ăn.

    Đối với món chim họa mi thượng hạng, việc thưởng thức cũng là quá trình được tiến hành như một nghi lễ. Thực khách không cắt thịt chim ra thành miếng nhỏ và dùng dao dĩa như thông thường.

    Người ta sẽ dìm ngập chim trong rượu Armagnac để chúng chết từ từ. Ảnh: Internet

    Theo truyền thống, mỗi người phải dùng một chiếc khăn màu trắng trùm kín đầu, sau đó bỏ cả con chim vào miệng sao cho phần đầu hướng ra ngoài rồi nhai từ từ tất cả các phần từ chân cho đến xương, chỉ bỏ lại đầu.

    Việc trùm khăn một phần để khiến cho người ăn không cảm thấy xấu hổ với những người xung quanh, nhưng hơn hết là vì người ta tin rằng việc làm này giúp họ lẩn trốn khỏi ánh mắt của Chúa khi ăn thịt sinh linh bé nhỏ và xinh đẹp.

    Từ năm 1970 đến năm 1980, số lượng chim họa mi ở Pháp đã giảm đáng kể do bị săn lùng ráo riết để làm nguyên liệu cung cấp cho các đầu bếp trong những nhà hàng sang trọng.

    Nhằm thu về lợi nhuận khổng lồ, những tay săn trộm đánh bắt số lượng lớn khiến cho số loài chim này giảm 30% với 30.000 con chim bị giết thịt mỗi năm chỉ tính riêng vùng tây nam Aquitaine.

    Trước thực tế đó, năm 2007, trong khi việc săn bắt để làm thịt chim họa mi bị cấm trên toàn EU thì chính phủ Pháp tuyên bố mức phạt nặng nhất cho hành động này lên tới 6.000 euro (khoảng 150 triệu đồng).

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cách Nuôi Họa Mi Lên Lửa & Căng Lửa. Cho Họa Mi Ăn Gì Để Hót Nhiều?
  • Họa Mi Tụt Lửa Phải Làm Thế Nào ?
  • Cách Thuần Chim Họa Mi Nhanh Và Hiệu Quả
  • Kỹ Thuật Nuôi Và Thuần Hóa Thành Công Chim Họa Mi
  • Kĩ Thuật Và Những Cách Nuôi Chim Họa Mi Hót Nhiều
  • Thú Chơi Chim Cảnh Của Người Hoa Chợ Lớn

    --- Bài mới hơn ---

  • Chim Hoa Mi Mái Xùy Kích Trống Đẹp, Hót Hay Nhất Việt Nam
  • Giọng Hót Tuyệt Vời Của Chim Họa Mi
  • Chim Họa Mi Ăn Gì Tốt Nhất, Căng Lửa Và Hót Đỉnh Hơn?
  • Lễ Ra Mắt Câu Lạc Bộ Chim Cảnh Phố Thắng
  • Chim Bay Vào Nhà Là Điềm Báo Gì? Là Điềm Tốt Hay Xấu Sắp Xảy Ra?
  • Những ai đang sống ở khu Chợ Lớn ngày nay đều biết tòa cao ốc Thuận Kiều Plaza đồ sộ với ba tầng tháp, mỗi tháp 33 tầng, gồm 648 căn chung cư, nhưng hẻo thay vì lời đồn tòa nhà bị bùa yếm và có ma quỉ nên từ lúc xây xong từ năm 1999 đến nay gần như bỏ hoang.

    Vậy nên người bình dân Sài Gòn mỗi lần đi qua tòa nhà này, họ không gọi tên nó là Thuận Kiều Plaza mà gọi tòa nhà ba cây nhang, còn với người không tin dị đoan thì gọi đó là tòa nhà của dân chơi chim.

    Từ phía mũi tàu đâm ra đường Thuận Kiều là nơi có sân phơi chim vào loại lớn nhất của cả Sài Gòn. Dân chơi chim cảnh ở đây ai cũng hả hê, vì bởi họ được tự do biến quảng trường tòa cao ốc với số tiền xây dựng hơn 55 triệu đô la ở thời điểm năm 1999 thành một sân phơi chim, mỗi sáng, mỗi chiều họ đem chim cảnh ra phơi nắng, tụ thành lớp cho chim học hót, thành trường đá chim, thành chợ bán mua chim…

    Thật ra từ trước khi có tòa cao ốc Thuận Kiều Plaza, khu vực ở giao lộ Thuận Kiều-Hồng Bàng đã là nơi tập trung các tiệm bán chim cảnh, thực phẩm và tất tần tật mọi thứ vật dụng cho giới chơi chim.

    Không ở đâu có đông người chơi chim bằng khu Chợ Lớn và không có gì quá đáng khi cho rằng thú chơi chim cảnh là một phần văn hóa truyền đời của người Hoa ở Chợ Lớn.

    Ở sân chim Thuận Kiều Plaza, giới sành điệu chơi chim chỉ cần nhìn qua chủng loại chim mà người chơi đem ra khoe là hiểu về sự khác biệt giữa dân chơi Hoa và Việt.

    Phải nói đa số chim cảnh ở đây là chim khoen (người miền Nam gọi là chim vành khuyên, chim sâu). Hỏi chuyện một anh chàng người Hoa chừng khoảng 30 tuổi, anh chàng có tới 3 cái lồng nuôi chim khoen đang phơi nắng

    Anh nói: “Ngộ hổng rành, ngộ nghe người ta nói chơi chim khoen cho hên, vì nói tên nó nghe leng keng như tiếng đồng tiền vàng, nó hót, nó líu giọng kim rất hay.” Các tiệm nước, cửa hiệu hay phòng khách nhà phú gia của người Hoa trước 1975 thường có đôi ba lồng nuôi chim khoen, ngày nay dân chơi cũng không tiếc tiền mua sắm đồ chơi cho chim khoen như cây chim đứng bằng ngà voi, cóng đựng thức ăn bằng gốm sứ quí hiếm, qua đó cho thấy việc họ tin chơi chim khoen cho hên, cho giàu, cho đổi đời cũng chẳng có gì khó hiểu.

    Giống chim cảnh chào mào mà người Việt từ miền Ðông, miền Trung, miền Bắc rất khoái chơi hầu như ít thấy ở sân chim này. Ở sân chim này hầu như không thấy các giống chào mào quí như chào mào cung đình Huế, hồng y giáo chủ, nữ hoàng, bạch tạng… những loại đại gia Việt mới phất sẵn sàng bỏ ra từ vài chục triệu đến cả trăm triệu để chơi.

    Một nhạc sĩ từng dạo sân chim Thuận Kiều này nói: “Rừng nào chim đó mà. Anh có đưa lại sân này chục con hồng y giáo chủ cũng không ai biết giá trị mà bu vô ca ngợi đâu.”

    Hẳn nhiên các giống chim quí hiếm đắt tiền nhất mà người Việt lẫn người Hoa ở sân Thuận Kiều đều ưng ý, xếp theo thứ tự là chim sơn ca, họa mi và chích chòe… Nhưng thời thế Sài Gòn-Chợ Lớn ngày nay thay đổi cũng khiến người chọn chim để chơi cũng thay đổi theo hướng tầm thường hơn.

    Ví như trước đây thấy ai mang lồng chim sơn ca ra sân là biết tay chơi đó ở hạng bề trên. Chim sơn ca là loài hót tiếng quí phái, có bài bản hay nhất trong các loài chim. Dân cự phú gốc Hoa ở Chợ Lớn trước 1975 chỉ thích chơi chim sơn ca Hồng Kông. Ngày nay lâu lâu mới gặp được một tay chơi sành điệu chọn chim sơn ca Bãi Cháy-Quảng Ninh, Huế, Ðà Nẵng, Hóc Môn để chơi…

    Ở sân chim Thuật Kiều plaza này hàng tuần cũng có đôi ba độ đá chim, tiền độ một hai triệu bạc để gọi là cho thỏa máu mê đỏ đen; nhưng nét chính vẫn là nơi người chơi tụ lại để ngồi ngắm chim mình, chim người rồi tự sướng với vẻ đẹp hình thể của các loài chim và cho hả cơn ghiền tiếng chim hót.

    Hàng ngày nhìn cảnh hàng chục có khi hàng trăm người, có người đèo trên xe máy cả ba, bốn cái lồng chim đến sân mà nghĩ: Sài Gòn-Chợ Lớn ngày nay đang trong vấn nạn tiếng ồn, tiếng chim hót không hợp với không gian ngàn vạn âm thanh tạp nham đến đau đầu điếc tai.

    Nhưng dù chuyện mê chim cảnh có trớ trêu mấy đi nữa thì với người mê chim cảnh vẫn đáng quí khi tha thiết với việc nương theo tiếng chim để hồi tưởng, níu kéo lại những ngày Sài Gòn thanh vắng, êm đềm.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Người Phan Thiết Chơi Chim Cảnh
  • Cách Chọn Lựa Chim Cảnh Tốt Từ Dogily Petshop
  • Chợ ‘độc’ Ở Đà Thành: Chợ Chim
  • Làm Giàu Từ Niềm Đam Mê Chim Cảnh
  • Chim Hoàng Yến Ăn Gì, Giá Bao Nhiêu, Mua Ở Đâu
  • Tiêu Chí Lựa Chọn “hoa Hậu” Chim Chào Mào

    --- Bài mới hơn ---

  • Trần Phi Hổ: Vị Tướng Anh Hùng Của Bộ Đội Cụ Hồ
  • Đại Gia Phất Lên Nhờ… Chim
  • Cách Nuôi Sâu Quy Cho Chim Cảnh Nguồn Thức Ăn Dinh Dưỡng Cho Chim
  • Tổ Khúc Bầy Chim Bỏ Xứ
  • Tìm Hiểu Về Mười Loài Chim Đẹp Nhất
  • (vanhien.vn) Nhiều người ngoại đạo khi theo dõi những cuộc thi tiếng hót chim Chào mào bày tỏ băn khoăn không biết những vị giám khảo dựa vào những tiêu chỉ nào để đánh giá một chú chim tốt trong hàng trăm chú chim gần giống nhau về kích thước, màu lông, điệu bộ và tiếng hót. Qua theo dõi các cuộc thi Chim Chào mào và nghiên cứu thể lệ một số cuộc thi Chim Chào mào gần đây xin chia sẻ tới bạn đọc những tiêu chí chung để lựa chọn “hoa hậu” Chim Chào Mào

    TOP 10 chú Chim Chào mào xuất sắc nhất tại Siêu Cúp Chào mào Việt Nam 2022

    I. Cách thức tổ chức chấm thi:

    Treo tất cả số lượng lồng dự thi lên cùng một lúc tại các khu vực quy định theo SBD để bắt đầu cuộc thi. Mỗi trọng tài chỉ được chấm từ 15 – 20 lồng chim để dễ quan sát, không bỏ sót. Để phục vụ một cuộc thi có: Ban tổ chức (BTC), Ban Giám khảo (BGK), Ban Giám sát (BGS), Ban hỗ trợ trường thi (BHT).

    Cách thức chấm là loại dần những chú chim yếu kém qua các vòng thi khỏi giàn đấu. Những chú chim nào trải qua tất cả các vòng và ở lại trên giàn liên tục đến cuối cùng là những chú chim xuất sắc nhất cuộc thi.

    Ngoài ra, BTC trong quy chế thi yêu cầu: Chủ chim phải kiểm tra và đảm bảo an toàn, đầy đủ một cách tuyệt đối về lồng, nước uống, đồ ăn trong suốt thời gian trao lồng và chim cho BTC cho đến khi nhận lại; Tuyệt đối không vào khu vực BTC cấm vào, không được động chạm vào giàn treo chim; Tuyệt đối không được tạo ra tiếng xùy, xuỵ… kích chim, giữ trật tự, không tạo ra tiếng động lớn.

    BTC cũng yêu cầu các nghệ nhân hãy quan sát tổng thể những chú chim trong bảng cùng với chú chim cưng của mình ở mỗi vòng thi, căn cứ vào tiêu chí chấm thi để có nhìn nhận khách quan và đúng; Tôn trọng quyết định của Ban giám khảo; Trường hợp có vấn đề gì thắc mắc, cần điều chỉnh hoặc có ý kiến khác với BTC thì gặp BTC để được xem xét và giải quyết.

    II. Tiêu chí chấm thi

    1. Tiêu chí thứ nhất: Dáng bộ và Thái độ thi đấu

    – Đạt: Chim thi đấu có thái độ linh hoạt, nhảy cầu, chuyền cầu, dáng đứng vươn mình; Chim thi đấu rê cầu (sàn cầu), ra đuôi, ra cánh dọa nạt đối thủ; Chim sục sạo tìm đánh ra giọng ché (chét) thị uy doạ nạt đối thủ

    – Không đạt: Đứng ủ rũ, không có thái độ muốn đấu, mặt quay đi hướng khác.

    2. Tiêu chí thứ hai: Giọng và đấu giọng

    – Đạt: Lựa chọn ra những chú chim mau mỏ ra giọng đều đặn bền bỉ trong suốt quá trình thi đấu, chim hót đổ nhiều giọng, đảo giọng, luyến láy âm tiết rõ ràng, chim ra giọng quát hoặc giọng ché (chét) thị uy doạ nạt đối thủ. Chim ra giọng tối thiểu phải đủ 3 âm tiết trở lên

    – Không đạt: Khi thi đấu ít sổ giọng, giọng dưới 3 âm tiết, có những âm trùng lắp (ví dụ: wuýt wuýt, wuýt wiu, những âm giọng của chim mái)

    3. Tiêu chí thứ ba: Hình dáng thể hiện

    – Đạt: Chào mào dự thi hình dáng đẹp, bóng bộ, cân đối, chim thon gọn, rắn chắc, nhanh nhẹn, hình dáng chim lúc thi đấu hay còn gọi là giữ hình

    – Không đạt: Xù lông, thiếu lông đuôi và cánh trên 30% hoặc các tật lỗi như lộn, bu nóc, phá cách, xoay dí đuôi.

    Bộ chú chim đạt là: Nhất Dáng, Nhì Thanh, Tam Hình, Tứ Sắc III. Các vòng thi đấu

    1. Vòng loại : Thời gian mỗi vòng 10 phút loại những chú chim chơi yếu, bỏ nuớc…

    – Vòng loại 1,2 : Loại những chú chim thật sự không chơi… chấm cụ thể như sau: Trong vòng 5 – 8 phút đầu trọng tài quan sát và ghi chú những chú chim nào không chơi, xù lồng , tắm…. khi BTC có hiệu lệnh thông báo vòng loại còn 2 phút thì trọng tài tiến hành rà soát lại các chú chim đã ghi chú, nếu vẫn tiếp tục không chơi thì mới loại.

    – Vòng loại 3 – 5: Loại những chú chim trong chơi yếu, tắm, xù rỉa lông…Lưu ý ở những vòng này thông báo rõ các tiêu chí chấm những tình huống dễ gây ra tranh cãi như:

    * Trường hợp 1: Chim bu chụp táp lồng nếu còn xuống cầu ra cánh, bọng… thì BGK không loại, nếu chim chỉ chụp quá 2/3 thời gian cuộc thi làm ảnh hưởng đến những chú chim khác thì BGK cân nhắc có thể loại chú chim đó nhưng ghi chú rõ ràng.

    * Trường hợp 2: Chim ăn uống , xuống bố lồng quá nhiều, bỏ đấu không chơi quá 2/3 thời gian vòng đấu, thì BGK có thể loại và ghi rõ nguyên nhân.

    * Trường hợp 3: Khi BTC thông báo còn 2 phút hết giờ vòng thi, BGK nên xem qua lại 1 lần cuối những chú chim mình dj kiến loại, nếu có chú nào trong danh sách loại mà chơi thật tốt, vượt trội hơn những con chim bên cạnh như Ché, sán cầu đi cánh đẹp mắt…thì có thể xem xét giữ lại không loại và ghi rõ cho BTC khi công bố có thể đọc tránh sự thắc mắc từ phía nghệ nhân.

    – Từ Vòng loại 6 trở đi: Loại những chú chim chơi yếu hơn phần lớn các chú chim còn lại trên giàn thi nhưng cần lưu ý trong vòng này thông báo rõ các tiêu chí chấm những tình huống dễ gây ra tranh cãi như :

    * Trường hợp 1: Chim bu chụp táp lồng nếu còn xuống cầu ra cánh, bọng… thì BGK không loại, nếu chim chụp mà không ra cánh sổ bọng ảnh hưởng đến những chú chim khác trong tầm 2 đến 3 phút cũng có thể quyết định đánh dấu lại và ghi rõ nguyên nhân, nếu ghi được chi tiết thời gian thì càng tốt.

    * Trường hợp 2: Chim ăn uống , xuống bố lồng quá nhiều, bỏ đấu không chơi trong tầm từ 2 đến 3 phút thì BGK có thể loại và ghi rõ nguyên nhân.

    * Trường hợp 3: Khi BTC thông báo còn 2 phút hết giờ vòng thi, BGK nên xem qua lại 1 lần cuối những chú chim mình loại, nếu có chú nào trong danh sách loại mà chơi thật tốt, vượt trội hơn những chú chim bên cạnh như Ché, sán cầu đi cánh đẹp mắt…thì BGK có thể hội ý với Giám Sát xem xét loại hay không và ghi rõ lý do cho BTC khi công bố có thể đọc tránh sự thắc mắc từ phía nghệ nhân.

    Cứ như vậy loại các chú chim qua các vòng đến bao giờ còn lại 10 chú chim xuất sắc nhất thì chọn vào vòng chọn:

    2. Vòng chọn: Thời gian 10 phút thi để chọn ra 4 chú chim xuất sắc nhất trong 10 chú chim ở các vòng loại để lọt vào vòng Chung kết tranh giải Nhất, Nhì, Ba, Tư và Khuyến khích. Ở vòng này, BTC mời 10 nghệ nhân lên bốc thăm để xác định vị trí treo lồng, theo sơ đồ sau ngẫu nhiên theo lẻ lẻ, chẵn chẵn, chẵn lẻ, lê chẵn đan xen thứ tự các lồng với nhau.

    3. Vòng Chung kết: Thời gian 10 phút BGK chấm để chọn ra giải Nhất, Nhì, Ba và Khuyến khích. Vòng này BTC sau khi chọn và hạ 6 chú chim Khuyến khích thì vẫn giữ nguyên vị trí các lồng vào vòng Chung kết chỉ cho xê dịch lại gần nhau và chỉnh cầu, không được đổi vị trí. Ở vòng Chung kết, BGK sẽ chấm độc lập cho 4 chú chim tranh Nhất, Nhì, Ba và Tư thời gian 10phút theo 3 tiêu chí ưu tiên như sau:

    Ưu tiên 1: Bộ là điệu bộ, thái độ thi đấu, nước đấu của từng chú chim

    Ưu tiên 2: Thanh là giọng hót, mật độ ra hót của chim , chú ý không phải những tiếng đơn như : Quit…quit.. .hay Quít… quiu…

    Ưu tiên 3: Sắc là sắc thái , hình dạng đấu của chú chim lúc đó

    Tất cả các phiếu chấm thi sau khi chấm xong của BGK sẽ tập kết về BTC để thống nhất bầu chọn ra các chú chim hay, toàn diện nhất và xét giải Nhất, Nhì, Ba. BTC sẽ tổng kết và công bố phát giải thưởng cho các nghệ nhân có chim đoạt giải

    --- Bài cũ hơn ---

  • Chim Chào Mào Tràn Về Phố
  • Bụi Tre Nhà Tôi Nơi Đất Lành Chim Đậu
  • Vé Máy Bay Đi Thái Lan Giá Tốt Nhất Trên Traveloka.com
  • Lảnh Lót Tiếng Chim Rừng Giữa Lòng Phố Thị Hà Tĩnh
  • Thử Hình Dung Diện Mạo Tp Thủ Đức
  • Tự Thị Hoa Trung Đệ Nhất Lưu

    --- Bài mới hơn ---

  • Cần Mua Chim Ưng & Diều Hâu
  • Chim Ưng, Con Diều Và Đàn Bồ Câu
  • Chim Ưng Cái Giao Phối Khác Loài Đẻ Con Lai Hiếm
  • Mạc Thanh Ca Đại Giá Cuồng Phi
  • Chó Corgi Nặng Bao Nhiêu Kg Là Đúng Tiêu Chuẩn?
  • CHƯƠNG THỨ NHẤT

    editor: Jung Tiểu Kú

    “Tam Lượng, nói cho ngươi biết nha, nơi ngươi đến, đó không phải là địa phương tầm thường, bình thường người khác muốn vào cũng vào không được. Hạ nhân của nơi đó, chính là những người thừa sức vào hầu hạ trong hoàng cung nha, lần này nếu không phải cung chủ ra lệnh, với thân phận của ngươi, đi làm người cào phân của nhà người ta, còn chưa chắc người ta đã thu ngươi đâu.”

    Sáng sớm trên đường phố yên tĩnh, lão nhân cùng người trẻ tuổi sóng vai cùng nhau, đi tới cửa sau trang nghiêm lộng lẫy của Ma Cung Giang Độ.

    “Lưu thúc, ngươi yên tâm đi, ta đây khẳng định sẽ không làm lão mất mặt đâu. Người còn không hiểu tính con sao? Duy nhất được đó là tính chịu khổ.” Người thanh niên tên Tam Lượng ngây ngô cười, ưỡn thẳng ***g ngực, vỗ vỗ.

    Lưu thúc lại liếc mắt nhìn thân thể Tần Tam Lượng không to hơn mầu đậu là mấy kia, còn có khuôn mặt thanh tú, một chút cũng không giống đứa trẻ sinh ra ở nông thôn, khẽ lắc đầu: Ai, nếu không phải Lương tổng quản đằng kia nói không cần người thô to cũng không cần nữ nhân, hắn làm sao dám đem đứa trẻ nhà bà con xa của mình đi tới đây chứ.

    Mặc dù trước nay vẫn được coi là chịu khó, người cũng cơ trí, lại thông minh, nhanh nhạy, đã thế còn thành thật. Nhưng những cái này cũng không đại biểu cho việc y có tư cách được hầu hạ vị chủ nhân kia. Suy nghĩ một chút, mặc dù cùng sống tại thành Yên Kinh, nhưng chưa có người nào thật sự nhìn thấy chủ nhân Ma Cung Giang Độ này, cũng không biết là dạng chủ tử như thế nào.

    “Dạ, Lưu lão đầu à?” Cửa sau hơi hơi mở ra, một người hầu tuổi còn trẻ ngáp dài tựa vào cạnh cửa, gã trên dưới đánh giá Tần Tam mấy lần, sau đó mới đem cửa mở rộng ra một chút, đưa tay về phía sau ngăn lại: “Được rồi, người vào đi. Lương tổng quản đã nói với ta rồi. Về phần ngươi, dừng ở đây thôi.”

    Lưu thúc khom lưng cúi người cười, cầu xin người hầu trẻ tuổi coi chừng Tần Tam một chút, người hầu kia không kiên nhẫn đáp một tiếng, sau đó liền “cách cách” đem cửa đóng lại.

    Tần Tam Lượng đi hồi lâu, người hầu dẫn y quẹo năm chỗ, rốt cục cuối cùng đi đến một viện vô cùng tinh sảo, có một thanh niên rất đẹp chắp tay đứng ở bậc thang, nhìn thấy gã cùng một người hầu khác, thanh niên này nhíu mày, thản nhiên nói: “Người này chính là Tần Tam Lượng?”

    “Dạ, ta đây chính là Tần Tam Lượng.” Tần Tam Lượng cười gật đầu, sau đó dường như như nhớ ra cái gì, dập đầu hai cái trước người thanh niên, sau đó y nhanh nhẹn bò dậy, cười hỏi:”Đại ca, cái chúng tôi đây sau này sẽ làm cái gì?”

    Xưng hô đại ca này khiến cho người thanh niên càng nhíu mày sâu hơn, khóe miệng khẽ gương lên: “Ta cũng sắp 40 rồi, ngươi vẫn gọi ta một tiếng Minh thúc đi.”

    “Minh…Minh thúc?” Tần Tam Lượng bị làm cho sợ, khẽ quát lên một tiếng, thân thể không nhịn được, lui về sau mấy bước, nhỏ giọng lầm bầm: “Đã sắp 40 rồi mà sao hình dáng lại như thế? Chẳng lẽ là yêu quái sao?”

    Lời còn chưa dứt, thanh niên phía sau liền trừng mắt quay lại liếc y một cái, Tần Tam Lượng sợ hết hồn, nghĩ thầm không phải chứ? Ta nói nhỏ như vậy mà cũng có thể nghe thấy sao?

    Trên mặt lại vội vàng nặn ra một nụ cười, hắc hắc cười xòa nói: “Đại ca, … Nga, không, Minh thúc, Minh thúc ngươi thật trẻ tuổi nha, quả nhiên là người thành phó sẽ có cách chăm sóc mình, chính là so với bọn người ở quê như chúng ta tốt hơn.”

    “Từ hôm nay bắt đầu, ngươi liền phụ trách chiếu cố cái nhà này, những chuyện khác không cần ngươi quan tâm, chỉ cần sân nhà sạch sẽ, mỗi tháng trừ một lượng bạc tiền lương còn có năm trăm đồng tiền thưởng.” Khuynh Minh hừ một tiếng, thật sự là không nên cùng tên nhà quê không có kiến thức này nhiều lời, xoay người liền đi vào đại sảnh.

    Nam Cung Giang Độ vừa mới được bọn nha đầu hầu hạ rửa mặt xong, hắn liền ngồi ở trên ghế tròn bằng lim bên cửa sổ, thấy Khuynh Minh tiến vào, nhàn nhạt hỏi: ” Là người trẻ tuổi kia sao? Ngươi đánh giá xem như thế nào? Ta thế nhưng không muốn loại chuyện kia phát sinh lần thứ năm.”

    “Dạ cung chủ, Lương Hiểu đã xem xét cần thận, người này tại quê nhà đã có hôn sự với một nữ nhân, lần này vào thành chính là muốn tìm một công việc, kiếm đủ tiền sẽ về cưới nàng. Hơn nữa, mới vừa rồi thuộc hạ cũng đã đánh giá xong, đây là một người trung hậu, đàng hoàng. Lại là nông dân, là một nông dân cơ bản, chắc chắn sẽ không có mấy chuyện long dương cổ quái…”

    Nghe xong Khuynh Minh nói một hồi, Nam Cung Giang Độ rút cục yên tâm.

    Kể từ khi A Đức trước kia quét sân cùng nữ nhân tâm đầu ý hợp dọn ra ở riêng, được điều đến bên phân đà kia làm việc, mấy người quét sân mới đến, không biết là bị trúng tà gì, tới một người liền yêu mình một người, nếu lén lén yêu thương chỉ mấy lần nhìn nhìn thì cũng không nói làm gì, đằng này không, tất cả đều chạy đến trước mặt mình bày tỏ, khiến Nam Cung Giang Độ vô cùng giận dữ, cả đám đều bị cho xuất cung.

    Cũng chính bởi vì như thế mới bảo Lương tổng quan ra ngoài tìm người, tìm năm ba ngày, cho đến khi nhìn thấy Tần Tam Lương, Lương quản gia lúc này mới an tâm, nông dân, không có kiến thức, vào Giang Độ Ma cung cũng không biết nơi này tột cùng là địa phương nào, huống chi một người không có công phu, dáng vẻ lại quê mùa, không thể nói muốn ngụy trang liền có thể ngụy trang được.

    Tần Tam Lượng cứ như vậy ở lại Ma cung Giang Độ, trong cái viện lớn như thế ở đây, ở tường rào phía tây có hai gian phòng nhỏ, bởi vì là người ngoài đến, lại không có võ công, cho nên y cũng không biết chỗ ở của những người khác. Bất quá chỉ hai gian phòng nhỏ, đã khiến y vô cùng hài lòng, trong lòng cảm kích không ngừng chủ tử này xuất thủ hào phóng.

    Nhắc cũng kì quái, y làm việc ở đây cũng được một tháng rồi, nhưng kì lạ ở chỗ là không thấy mặt của chủ tử. cùng đại đa số thiếu nam thiếu nữ giống nhau, đối với thân phận cao quý thần bí của chủ tử, Tần Tam Lượng cũng có chút lòng hiếu kì bát quái.

    Song một tháng trôi qua, chủ tử chẳng bao giờ bước chân ra khỏi phòng, khiến hi vọng của y tan thành mây khói, trong lòng cũng có thêm một cái suy đoán to gan: Thì ra chủ tử là một người tàn phế cả hai chân.

    Mỗi ngày đều phải quét sân, nhưng thật ra công việc vô cùng nhẹ nhàng. Tần Tam Lương, một đại thanh niên tốt, cần lao, rảnh rỗi hơn một tháng, xương cũng có chút đau, mọi người trong viện hết lần này tới lần khác vô cùng lạnh lùng, có đôi khi nghĩ muốn giúp đám người đó một tay nhưng người ta đều không cần.

    Tần Tam Lương chán muốn chết rồi, chợt phát hiện sân này thực ra không hề nhỏ, không cần phải nói, chỉ cần một mảnh đất trước phòng mình thôi cũng đủ làm một vườn rau cải nho nhỏ.

    Cái này còn chưa tính, sân phía đông kia có hai mảnh đất, một mảnh là hoa viên y biết là không thể động vào, nhưng còn một mảnh khác, tất cả đều là cỏ dại, này cũng có chút lãng phí.

    Động tâm không bằng động thủ, Tần Tam Lượng lập tức bắt đầu hành động, không tới hai ngày sau, liền đem đám đất trước phòng mình canh tác tốt. Một ngày vừa lúc không có việc gì, liền cùng Lương quản gia nói một tiếng, ra đường mua chút cải trắng chờ gieo mầm.

    Sáng sớm ngày thứ hai thức dậy, thừa dịp mặt trời còn chưa ló rạng, bận rộn tưới nước, đang làm vô cùng vui vẻ liền nghe ở phía sau vang lên một thanh âm nghi ngờ: “Này, ngươi đang làm cái gì đó?”

    “Trồng rau a, ngay cả điều này cũng không biết sao?” Tần Tam Lương kiêu ngạo đứng thẳng thân, quay đầu nhìn người phía sau, trong nháy mắt bị dọa cho sợ hai mắt trợn to nhìn, sau đó lui về phía sau vài bước, chỉ thẳng vào người nọ hét to: “Này, ngươi… ngươi, ngươi… là ai?”

    Nam Cung Giang Độ không nhịn được liếc mắt một cái, cũng khó trách người ta nói y là một tên nhà quê, đủ ngu ngốc, xuất hiện ở trong viện này còn có thể là ai chứ?

    Bất quá xem tiểu nhà quê này bị làm cho sợ mà tái cả mặt mũi, nếu lại kêu lên: “Người đâu lại đây bắt thích khách”,… các loại, chắc chắn trong viện sẽ vô cùng náo nhiệt, mà hắn không muốn xem loại náo nhiệt này, vì vậy mặc dù khinh thường nhưng vẫn hừ một tiếng: “Còn có thể là ai? Ta là chủ tử của ngươi.”

    “Chủ tử? Ngươi nói nhảm.” Ngoài ý muốn, Tần Tam Lượng không chỉ không sợ hãi run rẩy quỳ xuống, ngược lại càng thêm ưỡn ngực, vẻ mặt đại nghĩa lẫm nhiên chỉ vào lỗ mũi Nam Cung Giang Độ kêu lên: “Chủ tử hai chân tê liệt, cho nên không thể ra khỏi phòng, ngươi đừng khi dễ ta chưa từng thấy hắn, đừng đứng trước mặt ta nói láo, nói láo là sẽ bị thiên lôi đánh chết.”

    Phốc…

    Nam Cung Giang Độ thiếu chút nữa nghẹn một búm máu, hắn tức suýt nữa tung chưởng đánh chết tên nhà quê láo toét này, gương mặt tuấn tú vặn vẹo một lúc lâu mới khôi phục nguyên trạng, hắn gắng trấn định hỏi: “Người nào nói với ngươi là chủ tử hai chân bị liệt?” Chỉ bất quá giọng nói mặc dù trấn định nhưng lại lộ ra vẻ u ám.

    Không biết là tên khốn kiếp nào vì trả lời có lệ với tên nhà quê này mà ngay cả cái lý do ác độc như thế mà cũng dám nói, mụ nó, tốt nhất là không nên để ta tìm được, nếu không cái tội “nguyền rủa cung chủ”có thể đem ngươi đến Miêu Cương uy độc trùng.

    “Ta…Ta đoán…” Tần Tam Lượng lo lắng nói không rõ ràng câu, lạnh run rụt người về phía sau, nhìn Nam Cung Giang Độ từ trên xuống dưới, nhưng vẫn không nhịn được cố nói thêm hai câu: ” Ngươi, ngươi… thật sự là cung chủ sao? chúng tôi nếu hai chân của ngươi không có bị liệt, làm sao…làm sao cho tới bây giờ chưa từng ra khỏi phòng?”

    “Chẳng lẽ trước khi tới nơi này, không một ai nói cho ngươi biết không được nhiều chuyện sao?” Nhìn tên nhà quê rốt cục cũng có một chút sợ hãi, Nam Cung Giang Độ rất hài lòng, bày ra bộ dạng mười phần là chủ tử.

    Những ngày qua hắn cũng đều tại hậu viện bế quan, hôm nay mới xuất quan, không nghĩ tới sẽ khiến tên nhà quê này làm mình tức giận một phen.

    “Kia…Ta đây ta đây không nhiều chuyện, vạn nhất ngươi không phải chủ tử, kia là…cường đạo, ta đây… ta đây nếu không hỏi rõ, kia, kia… ta đây sẽ phải bị thôi việc.” Tần Tam Lượng co lại phía sau, trong lòng thầm hô không xong rồi, nhìn người này quần áo hoa lệ quý khí mười phần, sẽ không thực sự là chủ tử chứ?

    “Cung chủ…” Một thanh âm quen thuộc truyền đến, Tần Tam Lượng quay đầu lại nhìn, liền thấy được Minh thúc ngày mới vào đây có thấy qua, y mừng rỡ chào hỏi: “A, đại ca, ngươi tới đây? Sống ở đây lâu như vậy mà chưa được gặp lại ngươi, ngươi đi đâu vậy? Người này nói hắn là chủ tử, rốt cục có phải không? Phải không?”

    Đại…Đại ca? Nam Cung Giang Độ hốt hoảng nhìn gương mặt Minh thúc trong nháy mắt biến đen, một lúc sau bỗng cười to, khom lưng chỉ vào Minh thúc cười nói: “Rất thú vị, rất thú vị, nguyên lai là Minh ca, như thế nào? Dạo gần đây phát tài ở đâu thế?”

    Nghiến nghiếng hai hàm răng, Khuynh Minh lại tàn bạo trợn mắt nhìn Tần Tam Lượng một cái, oán hận nói: “Ngươi không có việc gì làm sao, ngày mai đi ra ngoài, đến trướng phòng lãnh tiền lương tháng này của mình, chết tiệt Lương Hiểu, làm sao tìm được người này đây?”

    “A? Tại sao? Ta đây… Ta đây vốn không biết chủ tử nha, ta đây lại không có làm gì sai, ta đây quét sân vô cùng sạch sẽ, ngươi, … ngươi nếu tìm được một chiếc lá rụng nào, ta đây … ta đây sẽ không nói hai lời mà đi.” bộ dạng Tần Tam Lượng thoạt nhìn là rất sợ bị đuổi đi nhưng y vẫn thẳng lưng thay mình phân trần.

    Nam Cung Giang Độ ngừng cười, nhìn về phía Tần Tam Lượng, không nhịn được lại cười ha ha: “Oa, rất thông minh nha. Tìm một chiếc lá rụng, đây là đầu hè, lá trên cây cũng chỉ mới mọc không lâu. Ngươi bảo Minh thúc đi tìm lá rụng, ha ha ha, không tệ không tệ, ngươi rất được, tên là gì thế?”

    Mặt Tần Tam Lượng phút chốc đã hồng đến mang tai, y mới vừa rồi chẳng qua tức giận quá mới nói như vậy, không nghĩ tới đây là có ý lợi dụng gì, nhưng khi Nam Cung Giang Độ nói xong, thật giống như y là đang cố ý, y cho tới bây giờ luôn lấy việc bản thân “cần lao thành thật” làm kiêu ngạo, làm sao có thể chịu đựng được những lời này.

    Nhưng nghĩ cái gì nói cái đó, thế mà cái gì cũng không thể nói ra được. Cũng may Nam Cung Giang Độ trải qua sự kiện của Minh thúc cũng không còn cùng y so đo việc kia nữa, khoát khoát tay, hắn nói với Minh thúc: “Tại sao lại để y đi chứ? Thật thú vị. Giữ lại đi. Đúng rồi, trong khoảng thời gian ta bế quan, Vương Đường chủ Giang Tây hẳn là có tới đây? Hiện tại hắn đang ở đâu?”

    Minh thúc nói một chỗ, sau đó cùng Nam Cung Giang Độ rời đi, Tần Tam Lượng đứng ở chỗ này nhìn bóng lưng của bọn họ, thật lâu sau mới thở ra một hơi, vỗ ngực nói: “Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, không nghĩ tới hắn là chủ tử thật, ân, nhìn qua rất trẻ tuổi, rất tuấn tú, oa, thật là không thể tin nổi.”

    Y vừa nói vừa ngồi xổm xuống loay hoay nhìn đám đất trồng của mình.

    Đầu mùa hè, ánh mắt trời cùng nước mưa đều đầy đủ, vườn rau xanh của Tần Tam Lượng không tới hai ngày đã thành một vườn mầm non mơn mỡn, lại qua nửa tháng nữa, đậu tây đã nở hoa, những mầm trắng trắng khác cũng đã lớn xanh biếc, mình qua một màu xanh non mơn mỡn như thế thật vô cùng xinh đẹp.

    Trong lòng Tần Tam Lượng vô cùng vui sướng, cuộc sống ở Giang Độ Ma cung mà nói rất tự tại ung dung, y mỗi ngày chỉ cần dậy sớm quét sân sạch sẽ hai lần là được, thời gian dư dả còn lại chỉ loay hoay, lúi cúi trong vườn rau của mình, nếu vẫn còn rảnh rỗi, liền làm thêm một chút việc thủ công khác, tay của y rất khéo, công việc thợ mộc làm cũng không tệ.

    Ai ngờ ngày tốt không hề tồn tại lâu dài, lại qua hai ba ngày. Những cây trắng trắng kia đã có thể làm thức ăn, vườn rau nhỏ kia liền bị Nam Cung Giang Độ để ý.

    Gần đây Nam Cung cung chủ không có chuyện gì làm, trừ luyện công và đi dạo phố ra cũng chẳng có thêm thú tiêu khiển nào khác. Hết lần này đến lần khác, sau khi thức dậy, đối mặt với thời tiết nóng nực khó chịu, hắn lại càng lười ra ngoài, mỗi ngày luyện kiếm, luyện công cũng chỉ một lát lúc sang sớm mà thôi, tự nhiên không thể giúp hắn trải qua một ngày dài đằng đẵng được.

    Cũng chính tại lúc này, khi hắn chán muốn chết, Nam Cung Giang Độ lại phát hiện trước phòng Tần Tam Lượng có hai dãy vườn. Do đó, vị cung chủ này đột nhiên nổi hứng, ba bước liền hai bước phi tới đây, vừa nhìn thấy những mầm non xanh tươi kia thì chậc chậc cười nói: “Lớn lên thật mau nha, rõ ràng lúc trước mới vừa gieo xuống mà, hôm nay đã lớn như vậy rồi.”

    “Này, người nào đấy? Không được lộn xộn với đám đồ ăn của ta.” Nơi xa truyền đến tiếng rống uy phong lẫm lẫm, tiếp theo “thịch thịch thịch” tiếng bước chân đến đây, một bóng người thật nhanh lao qua nơi này.

    “Này, khinh công luyện cũng không biết sao?” Nam Cung Giang Độ giận dỗi ngẩng đầu, sau đó nhìn gương mặt Tần Tam Lượng thanh tú dưới ánh mặt trời trước mặt, đột nhiên nhớ tới tên quê mùa duy nhất trong cung nhà mình, đừng nói khinh công, ngay cả các phòng mình cũng không biết đi, nghĩ tới đây liền không nhịn được lại bật cười.

    Lúc tên nhà quê này đứng trước mặt mình, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, tóc trên trán cũng bị làm ướt đẫm, một túm lại một túm đen nhánh dán trên trán cùng hai gò má, có một chút tư vị động lòng người.

    Màu da tuy không phải trắng khi sương thắng tuyết, nhưng cũng không đơn thuần chỉ một màu lúa mạch, mà chỉ nhàn nhạt, còn có chút trơn bóng. Một nông dân hằng ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, không bị phơi thành một dạng đen xì, đã là may mắn lắm rồi.

    “Chủ…chủ tử?” Nhận ra Nam Cung Giang Độ, Tần Tam Lượng co rúm người lại chút, bất quá vì chợt nghĩ mình cũng chẳng làm chuyện gì xấu, ***g ngực kia rất nhanh lại ưỡn thẳng, giọng nói thế nhưng vẫn một bộ khiêm tốn: “Chủ tử quá bộ qua bên này có việc gì không ạ?”

    “Nga, tùy tiện đi xem một chút thôi, đã nhìn thấy vườn rau của ngươi.” Nam Cung Giang Độ vỗ vỗ bả vai Tần Tam Lương: “Được a, đã có thể làm món ăn, vườn rau xanh mơn mỡn như thế này thực khiến người ta yêu thích.”

    Nhắc tới cái này, mặt mày Tần Tam Lượng lại tươi rói, hưng phấn gật đầu: “Dạ, chủ tử. Ngươi nếu muốn nói chuyện khác thì ta không được nhưng nếu về chuyện nhà nông thì không phải ta đây thì còn là ai. Trong thôn ta mà nhận là thứ hai thì không ai dám nhận mình thứ nhất đâu. Hơn nữa, đất trong viện này của chủ tử khá tốt, cho nên những cây rau này lớn lên đặc biệt xanh…”

    “Các cây rau này hiện tại có thể ăn được chưa?” Nam Cung Giang Độ hai mắt lóe sáng, tham lam ngó chừng đám rau, mới nhìn thôi mà đã cảm thấy nước miếng nhiễu ra.

    Hắn trước kia có đi phòng bếp nhìn một chút, nhưng những cây rau kia đều rũ héo mà không tươi như thế này, nhìn đã không thích ăn rồi, các đầu bếp nói chợ bán thức ăn đều là những cái này. Hôm nay nhìn các loại rau xanh mới mẻ trong đất này, quả thật những thứ kia quả là không bao giờ ngon được như vậy, ăn vào thì chắc chắn sẽ không bằng này.

    Tần Tam Lượng không ý thức được vị chủ tử trước mặt này chính là một con đại hôi lang tham lam muốn chiếm thành quả lao động của y, thế nên còn hung hăng gật đầu lia lịa: “Ân, không sai, mấy cây rau cải thìa lúc này là ăn ngon nhất, hơn nữa có thể làm súp, nếu có chút thịt vào, mùi vị kia a, oa, nghĩ đã thấy chảy nước miếng rồi.”

    “Ực ực” một tiếng, giống như phối hợp với lời nói của y, Nam Cung cung chủ lập tức liền nuốt từng ngụm nước miếng, lien tục gật đầu nói: “Là cây rau cải thìa phải không? Tốt, ta nhớ kĩ rồi… Có ai không, đem những cây rau này nhổ lên, buổi tối bảo phòng bếp làm món canh rau cải với thịt, hôm nay ta phải nếm thử mùi vị của món rau mới lạ này mới được.”

    Nụ cười của Tần Tam Lượng thoáng cái cương cứng, nháy nháy mắt hồi lâu mới rốt cục phản ứng lại lời nói của Nam Cung Giang Độ, lúc này mới “ngao” một tiếng nhảy dựng lên, hét to: “Không được, không được, đây là món ăn của ta, ta đây còn chưa được ăn gì cả, ngươi… ngươi tại sao có thể ngồi mát ăn bát vàng được?”

    “Thật là buồn cười, lời này là ngươi nói với ta sao? Ta muốn ngồi mát ăn bát vàng? Ta không phải chủ tử của ngươi à?” Nam Cung Giang Độ nở nụ cười, Tần Tam Lương đang nổi giận đùng đùng thật có chút thú vị, giống như một con gà trống đang dựng mào, hơn nữa cặp mắt kia, lóe lên tia tức giận tinh khiết lại phá lệ động lòng người.

    “Người nào quy định chủ tử có thể ngồi mát ăn bát vàng chứ? Không làm mà hưởng là rất đáng xấu hổ, chỉ có con chuột, hồ ly mới làm loại chuyện này thôi.”

    Tần Tam Lượng không thể hiện chút yếu thế thế nào, có lẽ Nam Cung Giang Độ cười cong cả mặt khiêu khích y, có lẽ là tức giận vì bị cướp món ăn, tóm lại, lúc này, Tần Tam Lượng hoàn toàn quên sợ hãi.

    “Chủ tử là ngồi mát ăn bát vàng. Hơn nữa, không chỉ có chuột cùng hồ ly … là không làm mà hưởng đâu? Những con mãnh thú cũng như thế. Tỷ như con cọp, sói này, gấu đen này, ngươi đã thấy bọn chúng trồng trọt bao giờ chưa? Không làm nhưng vẫn có thịt ăn đó thôi!” Nếu so về tài ăn nói, Tần Tam Lượng làm sao là đối thủ của Nam Cung Giang Độ được?

    “Kia…kia…kia…” Tần Tam Lượng liên tiếp nói ba chữ “kia” nhưng không tài nào nói tiếp được, cảm giác lời của Nam Cung Giang Độ có chỗ nào đó không đúng nhưng y lại không thể nào nhận ra.

    “Tóm lại, đây là món ăn của ta, không cho ngươi động vào.” Đến cuối cùng, Tần Tam Lượng cũng chỉ có thể nói như vậy, giống như một con gà mẹ đang bảo vệ đàn gà con trước sự tấn công của chim ưng xấu xa, y đứng trước vườn rau của mình, giang rộng hai cánh tay, dạng hai chân ra, tư thế kia khiếm nhã kia khiến Nam Cung Giang Độ cười muốn chết.

    “Ngươi phản rồi, ai dạy ngươi nói chuyện với chủ tử như thế?” quát to một tiếng, quản gia Lương Hiểu đằng đằng sát khí chạy qua đây, sau đó nhìn về phía Nam Cung Giang Độ: “Cung chủ, loại hạ nhân không hiểu quy củ này hay là tống xuất ra ngoài đi, lần trước Minh đại tổng quản có nói qua với tiểu nhân rồi, sau lại vì ngài muốn giữ lại, coi như xong, hôm nay nói gì đi nữa cũng không thể tha thứ cho y được.”

    Tần Tam Lương thật thà cúi đầu, giống như con chuột khi nhìn thấy con mèo hung ác, Lương Hiểu khinh thường liếc qua, đối với mấy người phía sau nói: “Tất cả cùng lại đây đi, đem tới nhà bếp nấu súp.”

    Nam Cung Giang Độ tò mò nhìn, lại thấy tên nhà quê kia cúi đầu càng thấp hơn, đôi tay thô ráp có chút vặn vẹo, xoắn vạt áo, hiểu nhiên là đang vô cùng đau lòng, nhưng một tiếng lại không dám nói ra khỏi miệng.

    Nam Cung Giang Độ liền thấy kì quái, nghĩ thầm chẳng lẽ uy nghiêm của chủ tử ta lại kém một quản gia nho nhỏ sao? Tên nhà quê này vừa mới rồi cùng ta cãi nhau đi đâu mất rồi?

    Hắn lại quay đầu nhìn Lương Hiểu đang một bộ đằng đằng sát khi, nhìn lại nhìn một chút Tần Tam Lương giận mà không dám nói gì, trong lòng chẳng hiểu sao bỗng nhiên có chút thương tiếc không thôi.

    “Đủ rồi, đủ rồi. cũng không phải nuôi lợn, một bữa này là đủ rồi, những thứ dư lại có thể ăn.” Nam Cung Giang Độ ngăn lại những thô nhân trong bếp kia dừng tay, sau đó phát tay một cái: “Tốt lắm, các ngươi lui ra ngoài.”

    Đợi Lương Hiểu cùng một đám hạ nhân đều lui đi cả, Tần Tam Lương vẫn không có tiếng động nào.

    Nam Cung Giang Độ trêu chọc y nói, nhưng là vẫn một mực không chịu ngẩng đầu, cuối cùng đại cung chủ thực sự không nhịn được nữa, lấy tay nâng cằm của thổ bao tử lên, lại thấy đối phương đang phồng mang trợn má, hung hăn nhìn mình, sau đó hừ một tiếng quay đầu về phòng luôn.

    “Ha hả, còn rất khả ái nha.” Nam Cung Giang Độ cười lắc đầu, lại liếc mắt nhìn đám rau xanh biếc kia, trong lòng dâng lên khát vọng đối với bữa ăn tối, suy nghĩ chốc lát, rốt cục ở bên ngoài phòng la to một tiếng: “Tối hôm nay ngươi đến chỗ ta ăn cơm đi, yên tâm, ta sẽ không ăn không món rau cải thìa này của ngươi đâu.”

    Nói xong rồi cũng quay người đi về phía phòng mình.

    Thời gian thấm thoát qua đi, trong nháy mắt mặt trời liền xuống núi. Nam Cung Giang Độ ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, không được tự nhiên hướng trong viện nhìn quanh, bên ngoài phòng là Khuynh Minh đang chiếu cố hắn, đứng bên cạnh vẽ tranh.

    Chỉ chốc lát sau, trong tầm mắt xuất hiện thân ảnh quen thuộc.

    Một bộ y phục áo choàng ngắn được làm bằng vải dệt thủ công màu lam, tay áo vén đến trên cùi chỏ, hạ thân cũng chỉ mặc một cái quần vải bố trắng bệch, ống quần cũng được săn lên đến quá đầu gối. Song dù trang phục thô lậu như thế, nhưng dưới ánh trời chiều thoạt nhìn không hề giản đị, ngược lại có chút mỹ cảm dã tính không nói nên lời.

    “Ha hả, người này, không ngờ y đến thật.” Nam Cung Giang Độ nhấc một ngụm trà, không nhịn được cười lên.

    Lời còn chưa dứt, chỉ thấy thanh âm của Tần Tam Lương ở bên ngoài phòng vang lên: “Này, Minh đại ca, ngươi ở nơi này làm gì? … Oa. Ngươi đang vẽ tranh sao? Trời ạ, ngươi lại có thể vẽ tranh sao? Không phải chứ? Xem ngươi lạnh lung nghiêm túc như thế, thế nhưng… Trời ạ, còn vẽ đẹp như vậy, những bông hoa khoai langnày ngươi vẽ như thật đó.”

    “Phốc…” một tiếng, Nam Cung Giang Độ một ngụm nước trà cứ như vậy phun cả ra.

    Trong lòng hắn nghĩ, hoa khoai lang? Thế nào lại là hoa khoai lang chứ? Ta mới nhìn thoáng qua, Minh thúc vẽ rõ ràng là hoa cúc mà? Vừa nghĩ tới đây, người đã sớm chạy đi ra ngoài.

    Đập vào mắt là mặt Minh thúc đang đen như đít nồi, nhìn xuống chút nữa, là tay đang cầm bút lông không ngừng run rẩy, đang lúc Nam Cung Giang Độ sợ một bức họa hoa cúc đẹp như thế cứ như vậy mà bị hủy, lại nghe Minh thúc bình tĩnh mở miệng.

    “Hoa khoai lang là hoa gì?” Khẩu khí coi như là bình tĩnh. Nam Cung Giang Độ nghĩ thầm định lực của Minh thúc quả thật chính là rất tốt, loại khẩu khí này thế mà có thể nói trấn định như thế.

    “A, Minh đại ca, ngươi thật khiêm tốn đó, lại còn hướng ta thỉnh giáo nữa chứ.” Tần Tam Lượng có chút ngượng ngùng cười cười, lộ ra một chiếc răng trắng tinh.

    “Ngu ngốc, Minh thúc chẳng qua là ôm hi vọng cuối cùng mà thôi, ông thật hi vọng hoa khoai lang mà ngươi nói còn có thể là biệt xưng khác của hoa cúc.”

    Nam Cung Giang Độ thực sự nhìn không nổi nữa, lại quay đầu đối Khuynh Minh nói: “Minh thúc, ngươi không cần mong đợi, hoa khoai lang chính là tên của loại mẫu đơn Thiên Trúc (người Trung Quốc gọi Ấn Độ ngày xưa) mà chúng ta hay nói, ở phía sau vườn, khắp nơi đều thấy, cũng không có người dọn dẹp qua, ngày khác ngươi đến nhìn sẽ thấy.”

    1

    --- Bài cũ hơn ---

  • Mơ Thấy Crush, Người Mình Thích Có Điềm Báo Gì ? Đánh Số Mấy ?
  • Mơ Thấy Chim Ưng Đánh Con Gì
  • Chim Ưng Là Số Mấy ? Mơ Thấy Chim Ưng Có Điềm Báo Gì ?
  • Biểu Tượng Của Các Con Vật Trong Phật Giáo
  • Tìm Hiểu Loài Chim Ăn Thịt Khổng Lồ Mệnh Danh “chúa Tể Bầu Trời”
  • Hoa Điểu Và Chim Vành Khuyên

    --- Bài mới hơn ---

  • Văn Phòng Chủ Tịch Phi Nhân Loại
  • Cách Chăm Sóc Vành Khuyên Thay Lông
  • Cách Nuôi Sâu Quy Cho Chim Vành Khuyên Ăn Tốt Nhất
  • “con Chim Vành Khuyên”: Từ Bài Thi Tốt Nghiệp …
  • Các Loại Bệnh Thường Gặp Ở Chim Cu Gáy Và Cách Phòng Chữa
  • MUA NHIỀU KHUYẾN MẠI LỚN

    Số lượng:

    2 – 3

    4 – 6

    7 – 10

    11 – 30

    31 – 99

    100 – 999

    Giá còn:

    189.000đ

    178.500đ

    168.000đ

    147.000đ

    136.500đ

    105.000đ

    (hoa cỏ, chim chóc, cá, côn trùng) của Trung Quốc có nguồn gốc lâu đời. Kể từ đời Đường và đời Tống trở về sau, loại tranh này kết hợp giữa hội họa và văn học. Ở Âu Châu, từ thời Phục Hưng cho tới nay loại tranh đề tài bướm, thảo trùng, hoa cỏ không phải là hiếm. Nhưng những đề tài này trong lối họa sơn dầu Tây phương không hàm ý nghĩa tượng trưng văn học. Đó là nét đặc trưng của hội họa truyền thống Trung Quốc, khác biệt với lối họa sơn dầu Tây phương. Đã bao triều đại qua, các họa gia cũng rất thường là thi nhân, văn sĩ, dùng hội họa để tải đi những thi tứ của mình. Khuynh hướng này đặc biệt hiện rõ trong loại tranh hoa điểu.

    Văn nhân Trung Quốc thường gán cho từng loại hoa một đức tính, một ý nghĩa tượng trưng văn học nào đó, và các họa gia đã tiếp thu toàn bộ những quan niệm này. Chẳng hạn Chu Đôn Di 周惇頤 , một đại nho đời Tống, từng nói: “Trong các loài hoa, cúc là kẻ ẩn dật, mẫu đơn là kẻ phú quý và sen là bậc quân tử vậy菊花之隱逸者也牡丹花之富貴者也蓮花之君子者也 .” ( Cúc, hoa chi ẩn dật giả dã; mẫu đơn, hoa chi phú quý giả dã; liên, hoa chi quân tử giả dã. ).

    Quan niệm cúc là kẻ ẩn dật có lẽ phát xuất từ Đào Tiềm 陶潛 tức Đào Uyên Minh 陶淵明 đời Tấn, một thi sĩ vĩ đại, chán cảnh làm quan luồn cúi, treo áo từ quan, hưởng thú điền viên, vui cảnh nghèo, thích uống rượu chơi cúc và nhàn du. Người đời khen ông là bậc ẩn dật cao khiết. Trong bài 飲酒 của ông có nhắc đến hoa cúc: “Hái cúc dưới giậu đông, thơ thới nhìn núi Nam.” (採菊東籬下悠然見南山 Ẩm Tửu .) Người ẩn sĩ này uống rượu ngắm cúc để quên cảnh náo nhiệt, trầm luân trong đời, cho nên hoa cúc cũng là biểu tượng của kẻ ẩn dật lánh đời vậy. Thái cúc đông ly hạ, du nhiên kiến Nam Sơn.

    Người giàu có ưa chuộng màu sắc lộng lẫy rực rỡ của mẫu đơn. Mẫu đơn là loài hoa quý hiếm, chỉ có bậc quyền quý đài các mới chơi hoa này. Cho nên mẫu đơn là biểu tượng của sự giàu sang phú quý. Hoa sen là cốt cách của bậc quân tử. Đẹp và ngát hương, gần bùn mà chẳng tanh bùn. Dù cuộc đời ô trọc, nhân tình ấm lạnh, bậc quân tử vẫn giữ được tiết tháo của mình, thơm tho và tinh khiết như đóa sen kia.

    Thi nhân cho rằng chim én là loài chim nhỏ có cảm tình, mùa thu và mùa đông bay đi tìm cái ấm áp của miền nhiệt đới và mùa xuân quay về tổ cũ. ” hay đôi uyên ương bơi lội trong ao sen chính là biểu tượng tình nghĩa vợ chồng, gia đình khang lạc. Dưới cội mai vàng (biểu tượng của Phúc) là đôi chim cun cút hoặc một đàn gà con cùng gà trống gà mái cũng là biểu tượng của ân nghĩa tao khang, quan hệ nhân luân. Tranh phụ đề ” Xuân phong yến hỉ” 春風燕喜 (chim yến vui trong gió xuân) mô tả một đôi én về tổ trong cành liễu xanh phất phơ hay cành đào hồng thắm. Một bức tranh với đôi én hoặc một bức tranh với cặp hồng nhạn 鴻雁 恩義在生前 (ân nghĩa đối với nhau lúc còn sống) thật là cảm động và thâm trầm biết bao! ân nghĩa tại sinh tiền

    Tranh ” Thập toàn báo hỉ ” 十全報喜 vẽ mười con chim khách đậu trên phiến đá và trên cây tùng hót líu lo báo tin mừng (chim khách được tin tưởng là báo điềm lành nên tục gọi nó là “hỉ thước” 喜鵲 ), tranh để chúc sự nghiệp thành công.

    Mẫu đơn phối hợp với cá lội là biểu tượng: ” (phú quý dư dật) là lời chúc nguyện tốt đẹp vào ngày đầu năm. Mẫu đơn vẽ chung với khổng tước (chim se sẻ) mang tên ” là tranh chúc mừng khai trương cửa tiệm. Hoa xuân điểm thêm vài cánh bướm, tạo sinh động cho tranh. Bướm là (hay )đồng âm /dié/ với () Phú quý hữu dư” 富貴有餘 Khổng tước khai bình” 孔雀開屏 蝴 điệp 蝴蝶 hồ điệp 疊 重疊 điệp 富貴重疊 . Hoặc trên cánh hoa vẽ con dế, cho ta hình dung tiếng thu đang về rồi với tiếng nhạc để râm ran đâu đây. trùng điệp . Tranh mẫu đơn điểm thêm cánh bướm ngụ ý phú quý trùng điệp

    Từ đời Đường (618-907) trở về trước, hoa điểu được vẽ chỉ để trang sức cho khí cụ đồ vật, hoặc để điểm xuyết thêm cho nhân vật. Bắt đầu từ đời Đường là thời kỳ phồn thịnh phú cường trong lịch sử Trung Quốc. Giao thông phát triển, giao lưu văn hóa với các dân tộc, kinh tế xã hội phồn vinh, văn học nghệ thuật được đề cao. Đến nỗi mãi đến những thế kỷ gần đây mà người Trung Quốc vẫn quen xưng là “Đường nhân” 唐人 một cách tự hào. Cho nên trong bối cảnh học thuật văn nghệ rực rỡ như vậy, không riêng gì tranh hoa điểu mà tranh nhân vật, tranh sơn thủy cũng phát dương, tài bồi có qui củ và hệ thống hơn.

    Quyển trong quyển đã nói: ” (Họ Hoàng mô tả cảnh phú quý, Từ Hi mô tả cảnh điền dã an nhàn.) Điều đó thật dễ hiểu. Hoàng là họa sĩ nơi đế đô chuyên vẽ những trân cầm thụy điểu trong cung đình, còn Từ là Giang Nam xử sĩ quen vẽ dã trúc uyên ngư chốn giang hồ. Như vậy thời Ngũ Đại họa pháp hoa điểu đã thể hiện rõ hai phái: (realistic style) và Đường Triều Danh Họa Lục 唐朝名畫錄 có kể ra trên hai mươi họa gia chuyên về hoa điểu. Trong đó nổi bật nhất là Biên Loan 邊鸞 , Điêu Quang Dẫn 刁光引 , và Đằng Xương Hựu 滕昌祐 . Điêu Quang Dẫn là thầy của Hoàng Thuyên 黃筌 và Từ Hi 徐熙 . Điêu Quang Dẫn được mệnh danh là tổ sư về tranh hoa điểu cho đời sau. Thời Ngũ Đại (907-960) trong cục diện thập quốc phân loạn, tranh hoa điểu vẫn phồn thịnh; đương thời có “Từ Hoàng nhị thể” 徐黃二体 nghĩa là hai lối vẽ, một của Từ Hi và một của Hoàng Thuyên. Họa pháp Từ và Hoàng bất đồng. Hoàng là họa gia chốn cung đình, chủ trương tả chân. Từ là dân áo vải đất Giang Nam, bút pháp khoáng đạt nghiêng về tả ý. Hoàng thiện nghệ về chim tước, Từ sở trường về ve sầu, bướm và thảo trùng khác. Quách Nhược Hư 郭若虛 圖畫見聞志 黃家富貴徐熙野逸 寫實 寫意 (impssionistic style). Hai phong cách này càng được phát dương vào đời Tống (960-1276). Đồ Họa Kiến Văn Chí Hoàng gia phú quý, Từ Hi dã dật.” tả thực tả ý

    Tranh hoa điểu đời Tống phát triển trên cơ sở “Từ Hoàng nhị thể” của thời Ngũ Đại. Con trai của Hoàng Thuyên là Hoàng Cư Thái 黃 居 寀 rất nổi tiếng, được vời vào Hoàng Gia Hàn Lâm Họa Viện, rất được sủng ái chốn hoàng cung. Thanh thế gia đình họ Hoàng càng lớn mạnh, người ái mộ Hoàng thế cũng lắm mà kẻ a dua thì cũng nhiều. Ảnh hưởng họa pháp của hai họ Hoàng và Từ không những trong cung đình mà còn lan khắp ra ngoài nữa. Từ các đời vua Tống về sau, phong cách dã dật của họ Từ cũng được hâm mộ. Con cháu của Từ Hi là Sùng Tự 崇 嗣 , Sùng Huân 崇勳 và Sùng Củ 崇矩 nổi tiếng từ đó. Phong cách thịnh hành bấy giờ là phối hợp Từ Hoàng nhị thể với nhau. Tiêu biểu phong cách phối hợp này là anh em Thôi Bạch 崔白 và Thôi Khác 崔愨 cùng với Ngô Nguyên Du 吳元渝 . Người đời khen phong cách của anh em Thôi và họ Ngô là thanh đạm nhã dật. Bên cạnh họ, Triệu Xương 趙昌 và Dịch Nguyên Cát 易元吉 cũng rất nổi tiếng. Các danh thủ về hoa điểu có thể kể thêm như Ngải Tuyên 艾宣 , Vương Hiểu 王曉 , Triệu Cát 趙佶 , Mã Bôn 馬賁 , Đái Uyển 戴 琬 , Hàn Nhược Chuyết 韓 若 拙 , v.v… Triệu Cát tức là vua Huy Tông 徽宗 cuối đời Bắc Tống. Ông vua nghệ sĩ này rất tài hoa về thư pháp, sơn thủy, và nhân vật, đặc biệt là hoa điểu. Hiện nay tranh hoa điểu của ông vua này là cao giá nhất trong các tranh điểu đời Tống. Tống Huy Tông được khen ngợi về nghệ thuật bao nhiêu thì càng bị chê về chính trị bấy nhiêu. Thời ông, triều đình mục nát, xã hội nhiễu nhương, triều đình chỉ trông cậy đám phường thị thái giám, để giặc Kim tràn lấn cõi bờ.

    Chim ưng tranh Từ Bi Hồng (1895-1953)

    Đời Minh (1368-1644), kể từ Chu Nguyên Chương (một anh hùng áo vải phất cờ khởi nghĩa lật đổ nhà Nguyên) lên ngôi, nền học vấn nghệ thuật được phục hưng, khoa cử được coi trọng. Tuy nhiên dẫu Hàn Lâm Họa Viện đã khôi phục lại, người tài được chiêu vời đến, nhưng các vua đời Minh chuyên chế, quen nghiêm hình tuấn phạt, cho nên các họa gia không dám thoát ra khuôn phép cũ: sáng tác phải phụng thừa thánh chỉ, phần lớn mô phỏng ý tứ của cổ nhân, nhất nhất đều chỉ nhằm tránh được lỗi lầm. Hiện tượng sao chép cổ nhân không chỉ trong họa giới mà còn trong văn giới nữa. Tiêu biểu cho phái phục cổ tranh hoa điểu là Biên Văn Tiến 邊文進 và Lã Kỷ 呂紀 . Về sau có cha con Lâm Lương 林良 mới nổi tiếng về thủy mặc hoa điểu theo lối tả ý. Giữa đời Minh về sau, lối tả ý mới thịnh hành. Các cao thủ về hoa điểu tả ý có Trần Thuần 陳淳 và Từ Vị 徐渭 . Chu Chi Miện 周之冕 nổi tiếng về sáng kiến vẽ hoa rất tỉ mỉ còn vẽ lá thì theo lối tả ý, tức là kết hợp công bút với ý bút. Trong khi đó Trần Hồng Thụ 陳洪綬 nổi bật với tranh hoa điểu theo lối công bút cố hữu của ông.

    Đến đời Mãn Thanh (1644-1911) dân tộc Mãn thống nhất Trung Quốc. Nhiều phong trào phản Thanh phục Minh nổi dậy. Tướng Trịnh Thành Công khởi nghĩa vùng Giang Nam, Chiết Giang, sau lập căn cứ ở đảo Đài Loan, mộng không thành, ôm hận mà chết. Còn Mạc Cửu thì sang Hà Tiên (Việt Nam) lập nghiệp, không chịu khuất thân với Thanh triều. Nhà Thanh một mặt thẳng tay đàn áp người khởi nghĩa phục Minh, một mặt biết chiêu dụ nhân tài, thu dùng kẻ sĩ. Các vua Khang Hi và Càn Long vừa giỏi võ nghệ vừa trọng văn hóa, cho nên văn học nghệ thuật cũng rất thịnh. Về phương diện hội họa, các họa gia vẫn tuân thủ quy phạm điển chương họa pháp đời Minh, nghĩa là vẫn mô phỏng cổ nhân, không có gì đặc sắc về mặt sáng tác. Tuy nhiên riêng về hoa điểu có nhiều phát triển. Uấn Nam Điền 惲南田 nổi tiếng về lối vẽ không viền nét (華嵒 một cốt họa pháp) được coi là phương cách thể hiện màu hoa tươi tắn và mềm mại. Ngoài ra còn có Hoa Nham , Lý Thiện 李鱓 , Kim Nông 金農 đều sở trường về hoa điểu, bút pháp giản dị độc đáo. Bút pháp tân kỳ nhất là của hai di thần nhà Minh: Thạch Đào Hòa Thượng 石濤和尚 và Bát Đại Sơn Nhân 八大山人 mang tâm trạng bi thống của kẻ vong quốc, khí bút hào phóng dị kỳ.

    Hoa sen – tranh của Bát Đại Sơn Nhân

    Cuối đời Thanh, giao thông giữa Đông và Tây thường xuyên hơn. Tất nhiên lối họa truyền thống Trung Quốc và lối họa Tây phương cũng có ảnh hưởng hỗ tương nhất định. Tuy vậy đa số họa gia Trung Quốc vẫn duy trì phong cách hội họa truyền thống của họ. Về hoa điểu, công bút có Nhiệm Bá Niên 任伯年 , ý bút có Tề Bạch Thạch 齊白石 , Ngô Xương Thạc 吳昌碩 , Cao Kỳ Phong 高奇峰 , Cao Kiếm Phụ 高劍父 , Trần Thụ Nhân 陳樹人 , Vu Phi Ám 于非闇 , Từ Bi Hồng 徐悲鴻 …

    Cao Kỳ Phong, Cao Kiếm Phụ, Trần Thụ Nhân, Triệu Thiếu Ngang 趙少昂 , Lê Cát Dân 黎葛民 được coi là những người khai sáng họa phái Lĩnh Nam 嶺南 , một họa phái kết hợp sáng tạo lối vẽ cổ truyền Trung Quốc và lối vẽ Tây phương cận đại. Chi phái Lĩnh Nam tại Việt Nam do ông Lương Thiếu Hàng 梁少航 sáng lập (môn đệ của Triệu Thiếu Ngang). Ông Lương tạ thế, môn đệ là Lý Tùng Niên 李松年 kế tục, lập nên nhóm Nam Tú Nghệ Uyển 南秀藝苑 tại Chợ Lớn ngày nay.●

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cách Nuôi Chim Khuyên Sinh Sản Đơn Giản, Hiệu Quả Lại Tiết Kiệm Nhất
  • Cách Chăm Sóc Chim Vành Khuyên Thay Lông
  • Cách Phân Biệt Và Chăm Sóc Chim Vành Khuyên
  • Các Giai Đoạn Chăm Sóc Chim Vành Khuyên
  • Giáo Án Âm Nhạc: Dạy Vận Động “con Chim Vành Khuyên”
  • Kính Vạn Hoa 11: Theo Dấu Chim Ưng

    --- Bài mới hơn ---

  • Tải Chim Ưng Hình Nền Sống Cho Máy Tính Pc Windows Phiên Bản
  • Truyện: Trạm Lạm Huy Chương
  • Gặp Lại Chim Ưng Hai Đầu
  • Trạm Lam Huy Chương Quyển 3
  • Vòng Tay Phong Thủy Mắt Chim Ưng
  • Số lần đọc/download: 4370 / 99

    Cập nhật: 2022-10-05 05:55:43 +0700

    – Ôi, anh đi đâu mà giờ này mới về? Em và anh Tiểu Long đợi anh dài cổ luôn!

    – Ðợi anh lâu quá, ảnh về rồi! Ảnh bảo là chiều ảnh qua!

    Rồi Mạnh cầm tay ông anh lắc lắc:

    – Nãy giờ anh đi đâu thế?

    – Tao đi truy lùng “đảng Chim Ưng”!

    – Thôi mà! Anh cứ chọc em hoài!

    – Mày không tin thì thôi! Tao đi tắm đây!

    Nói xong, Quý ròm bước vụt vào nhà.

    Từ đó cho đến lúc ngồi vào bàn ăn, Mạnh cứ tò tò đi theo Quý ròm. Nhưng mặc cho nó hỏi, Quý ròm không đáp, chỉ nhe răng cười ruồi.

    Cho đến khi leo lên giường nằm ngủ trưa thì Mạnh không nhịn được nữa. Nó giật mạnh chiếc gối dưới đầu Quý ròm:

    – Làm gì anh cứ úp úp mở mở thế?

    Quý ròm giằng chiếc gối lại, mắt hấp háy:

    – Úp mở gì đâu! Tao đã nói là tao đi truy lùng “đảng Chim Ưng”, ai bảo mày không tin chi!

    – Em không tin! – Mạnh vùng vằng.

    Không tin thì kệ mày!

    Nói xong, Quý ròm vòng tay lên đầu giữ khư khư chiếc gối, nhắm mắt vờ ngủ.

    Thấy không làm gì được ông anh, Mạnh lạ giọng năn nỉ:

    – Anh kể em nghe đi! Hồi trưa anh đi đâu vậy?

    – Thằng này lạ thật! – Quý ròm dập chân xuống giường – Khi mày hô hoán là có một cái “đảng Chim Ưng” đang hoạt động, tao không tin thì mày giận tao, bây giờ đến lượt tao tin thì mày lại không tin tao!

    Cho đến lúc đó, Mạnh vẫn tưởng Quý ròm cố tình giễu cợt nó. Chính nó là người đầu tiên nghi vấn về những tấm hình chim ưng trên cặp sách của tụi học trò trường Hoạ Mi nhưng từ khi tận mắt mục kích cảnh thằng Khánh bị bọn Bò Trổng Bò Lục cho “đi tàu bay” thì Mạnh đâm ra nghi ngờ chính những nghi ngờ của mình. Vì vậy, nghe Quý ròm cứ một điều “đảng Chim Ưng” hai điều “đảng Chim Ưng”, Mạnh nhột nhạt khôn tả. Nó có cảm giác nó bị nhạo báng.

    Ấm ức và giận dỗi, Mạnh không thèm hỏi han nữa. Quý ròm nằm im, nó cũng nằm im. Quý ròm vờ ngủ, nó cũng vờ ngủ. Một lát Quý ròm ngủ thật, nó cũng ngủ thật lúc nào không hay.

    Tiểu Long đến khi cả hai còn ngáy khò khò.

    Biết Quý ròm là “vua ngủ”, đụng đến nó thế nào cũng bị nó cằn nhằn nhức óc, Tiểu Long quay sang khều Mạnh, miệng kêu khẽ:

    Mạnh mở mắt và khi nhận ra Tiểu Long, nó chồm dậy:

    – A, anh Tiểu Long!

    Tiểu Long đưa tay lên miệng:

    – Khẽ thôi! Anh Quý ròm về nhà khi nào thế?

    – Hồi trưa! – Mạnh hạ giọng – Anh đi khoảng mười lăm phút thì ảnh về!

    – Em hỏi ảnh nhưng ảnh không nói.

    – Không nói? – Tiểu Long giương mắt ếch.

    – Ảnh chỉ trêu em thôi! – Mạnh nhăn nhó – Ảnh bảo là ảnh đi… truy lùng “đảng Chim Ưng”.

    – Tao trêu mày làm cái cóc gì! – Giọng Quý ròm đột ngột vang lên, vừa nói nó vừa ngồi bật dậy trước ánh mắt sửng sốt của Tiểu Long và Mạnh – Cái vụ “đảng Chim Ưng” do chính miệng thằng Khánh nói ra chứ đâu phải tao bịa.

    – Thằng Khánh? – Miệng Mạnh há hốc.

    – Thì ra vậy! – Tiểu Long gật gù – Té ra hồi trưa mày bám theo thằng Khánh!

    – Dĩ nhiên là vậy chứ “té ra té vô” gì nữa! – Quý ròm hừ mũi – Nếu không phải bám theo nó thì chẳng lẽ tao chui xuống đất?

    Tiểu Long đưa tay quẹt mũi:

    – Thế thằng Khánh thú nhận những tấm hình chim ưng dán trên cặp sách của tụi học trò là dấu hiệu của một băng đảng bí mật thật à?

    – Ðây là một băng “bảo kê”, do một đứa có tên là Dũng cò làm thủ lĩnh. Bọn học trò đứa nào chịu nộp “lệ phí” cho nó mỗi tuần hai ngàn sẽ được nó cho phép dán dấu hiệu chim ưng lên cặp.

    – Và bọn trấn lột khi thấy dấu hiệu của Dũng cò sẽ không dám gây sự?

    Quý ròm chưa kịp gật đầu thì Mạnh đã hí hửng vọt miệng:

    – Thấy chưa? Ngay từ đầu em đã đoán trúng phóc!

    – Mày đoán giỏi lắm! – Quý ròm bật ngón tay cái lên khen Mạnh – Nhưng có một chuyện mày không đoán ra! Ðó là thằng Khánh đã sử dụng con chim ưng giả!

    – Chim ưng giả? – Cả Mạnh lẫn Tiểu Long cùng bật hỏi.

    – Ðúng vậy! Thằng Khánh không chịu nộp tiền cho Dũng cò nhưng vì sợ tụi Bò Trổng Bò Lục quá mức nên tự động mua hình chim ưng lén lút dán lên cặp. Thế là nó bị “lòi đuôi”!

    – Hèn gì! – Mạnh mừng rỡ – Thế mà hồi trưa thấy tụi Bò Lục Bò Trổng hè nhau véo tai thằng Khánh, em cứ tưởng là mình đoán sai. Hóa ra có thật! – Rồi nó vỗ vỗ trán – Bây giờ em mới hiểu tại sao tụi thằng Tùng bảo em về Vũng Tàu hẳng mua cặp. Tụi nó sợ em xách chiếc cặp có hình chim ưng đi lơn tơn ngoài phố, rủi đụng đầu Dũng cò hoặc tụi Bò Lục Bò Trổng sẽ sinh chuyện rắc rối!

    Ðang cơn hào hứng, Mạnh chồm người tơi trước thò tay đập đập lên đầu gối ông anh:

    – Vậy ngày mai ba anh em mình đi kiếm Dũng cò đi!

    Nhưng Quý ròm làm Mạnh xuôi xị:

    – Ngày mai chưa được!

    – Sao lại chưa được? – Mạnh gãi gáy.

    – Thứ nhất là mình không biết Dũng cò đang trú ngụ ở đâu, thậm chí cả mặt mũi nó mình cũng chưa biết! Thứ hai, mình cũng chưa có bằng chứng gì về những hoạt động “ngoài vòng pháp luật” của nó!

    – Sao lại không có bằng chứng! – Mạnh kêu lên – Bằng chứng chính là thằng Khánh! Mình sẽ lôi thằng Khánh ra đối chất…

    – Vô ích! – Quý ròm cắt ngang – Chắc chắn lúc đó thằng Khánh sẽ chối phăng những gì nó nói!

    – Sao thế? – Mạnh chưng hửng.

    – Bộ mày tưởng thằng Khánh “oai hùng” lắm chắc! – Quý ròm cười khảy – Hồi trưa nó đâu có chịu hé môi về “đảng chim Ưng”. Tao phải dò hỏi vòng vèo cả buổi nó mới chịu vô tình hở ra một tẹo.

    – Như vậy rõ ràng tụi nhóc đã bị Dũng cò hăm dọa.

    – Bọn học trò trường Họa Mi đứa nào cũng nhát cáy. Ngay cả tụi thằng Tùng khi thấy ba đứa mình xuất hiện ngăn cản bọn trấn lột cũng sợ hãi chạy dài. Tụi nó sợ hai thằng Bò Lục Bò Trổng phát hiện ra sự quen biết giữa hai bên sẽ tìm cách trả thù tụi nó.

    – Thế bây giờ mình phải làm sao?

    Quý ròm chém tay vào không khí:

    – Tiếp tục theo dõi tụi Bò Lục Bò Trổng! Khoan đụng đến “đảng Chim Ưng”! Hễ tụi mình “triệt” được bọn trấn lột, hoạt động “bảo kê” của Dũng cò sẽ không còn lý do để tồn tại, lúc ấy “đảng Chim Ưng” sẽ tự động tan rã.

    – Hay đấy! – Tiểu Long đấm hai tay vào nhau – Tao cũng đang định đi tìm tụi Bò Lục Bò Trổng đây.

    Thế là trưa hôm sau tụi Quý ròm bốn đứa tiếp tục bí mật bám theo tụi thằng Tùng. Sở dĩ tác giả viết “bốn đứa” bởi vì lần này ngoài Quý ròm, Tiểu Long và Mạnh ra còn có thêm một nhân vật mới: Văn Châu.

    Văn Châu có mặt là do yêu cầu của Tiểu Long. Hôm trước, sau khi bàn bạc đâu đó xong xuôi, Tiểu Long thình lình quẹt mũi “cảm thán”:

    – Cuộc đụng độ kỳ này với bọn trấn lột sẽ rất ác liệt!

    – Dĩ nhiên rồi! – Mạnh phấn khởi hùa theo.

    Thấy Mạnh không hiểu ý mình, Tiểu Long gãi cổ, “cụ thể”:

    – Tụi nó chắc chắn sẽ không chỉ có hai đứa!

    – Thì bên mình cũng đâu phải hai đứa! Tụi mình ba người lận mà!

    Chẳng lẽ bảo bên mình ba người nhưng hết hai người chuyên làm rối chân rối cẳng người thứ ba, Tiểu Long đành nhăn nhó nói lòng vòng:

    – Nhưng tụi nó chắc gì đã ba đứa! Biết đâu ngoài Bò Lục Bò Trổng ra, còn có thêm sáu, bảy đứa khác!

    Thằng Mạnh hăng tiết vịt có thể không hiểu tâm sự của Tiểu Long nhưng tinh ý như Quý ròm chỉ nghe thoán qua đã biết Tiểu Long muốn gì. Nó tủm tỉm nhìn bạn:

    – Mày sợ đánh không lại tụi nó hả?

    – Hai thằng Bò Lục Bò Trổng đều có võ! – Biết Quý ròm đi guốc vào bụng mình, Tiểu Long đỏ mặt phân trần – Nhỡ những đứa kia…

    – Thôi, đủ rồi! – Quý ròm láu lỉnh ngắt lời – Tóm lại mày muốn kêu thêm “viện binh” chứ gì?

    – Ừ! – Tiểu Long hít vào một hơi – Tao muốn rủ thêm Văn Châu!

    – Văn Châu? – Quý ròm há hốc miệng:

    – Văn Châu thì sao?

    – Chả sao cả! – Quý ròm liếm môi – Nhưng làm sao nó có thể chuồn ra khỏi nhà đi theo tụi mình được?

    Thắc mắc của Quý ròm khiến Tiểu Long bất giác thộn mặt ra. Ừ nhỉ, hoàn cảnh của Văn Châu đâu có giống tụi mình! Ba mẹ nó khó ơi là khó, suốt ngày cứ giữ rịt nó trong nhà, chẳng cho đi chơi đâu. Lại thêm chị Ngọc Diệu và thằng Bạch Kim kè kè bên cạnh, Văn Châu có muốn lỉnh ra ngoài cũng chẳng dễ. Tiểu Long trầm ngâm mộ thoáng rồi khẽ tặc lưỡi:

    – Chiều nay cứ đi gặp nó thử xem! Biết đâu nó có thể chuồn ra khỏi nhà vào buổi trưa. Tao nghĩ giờ đó mọi người trong nhà nó đã đi ngủ cả.

    Ba đứa kéo nhau tới nhà Văn Châu ngay trong chiều hôm đó. Cả bọn đứng thập thò trước cánh cổng sắt một lát đã trông thấy chị Thắm.

    Chị Thắm cũng vừa thấy bọn trẻ. Quý ròm chưa kịp lên tiếng gọi, chị đã tất tả bước ra:

    – Ôi, lâu quá mới thấy các em đến chơi!

    Tiểu Long nhoẻn miệng cười:

    – Văn Châu có nhà không chị?

    Chị Thắm đánh mắt về phía tòa biệt thự:

    – Có! Ðể chị đi kêu!

    Văn Châu vô cùng mừng rỡ khi gặp lại bọn Quý ròm. Nó vừa phóc ra cổng vừa toét miệng cười, chả giống chút nào với nhỏ Văn Châu lạnh lẽo thường ngày:

    – Ô, các bạn đi đâu đây?

    Quý ròm không buồn nhập đề theo lối “lung khởi” quen thuộc, nó trầm giọng:

    – Tụi này tính rủ bạn đi đánh nhau.

    – Ðánh nhau? – Cặp mắt Văn Châu tròn xoe.

    Văn Châu lắc mái tóc ngắn ngủn:

    – Ðánh nhau với ai vậy?

    – Ðánh nhau với bọn trấn lột học trò.

    Rồi không đợi Văn Châu hỏi tiếp, Tiểu Long phẫn nộ kể tội hai “hung thần” Bò Lục và Bò Trổng. Câu chuyện của Tiểu Long làm Văn Châu nổi gan. Nó nghiến răng ken két:

    – Không thể để cho bọn này lộng hành như vậy được!

    – Dĩ nhiên rồi! – Văn Châu hăm hở.

    – Thế nhỡ ba mẹ bạn…

    – Không sao! – Văn Châu so vai – Buổi trưa tôi đi chẳng ai biết đâu!

    Mình đoán mò hóa ra trúng phóc! Nghe Văn Châu nói vậy, Tiểu Long sung sướng nhe răng cười. Quý ròm đứng cạnh mặt cũng tươi như hoa.

    Trong bọn chỉ có Mạnh là ngơ ngác. Cho đến khi về tới tận nhà nó vẫn ngẩn ngơ tự hỏi: “Chả rõ thằng Văn Châu này võ nghệ giỏi đến cỡ nào mà hai ông anh mình có vẻ ưu ái thế không biết”.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cất Cánh Bay Cao Như Chim Đại Bàng
  • Đọc Truyện Nông Gia Tiên Điền
  • Đọc Truyện: Nông Gia Tiên Điền
  • Đọc Ấm Áp Nơi Tuyết Sơn (2)
  • Not Lego Legends Of Chima 70139 Sky Launch Legend Of Qigong Sky Burst , Bela 10083 Lari 10083 Xếp Hình Chim Ưng Cất Cánh Giá Sốc Rẻ Nhất
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100