Đề Xuất 12/2022 # Truyện Cực Ngắn Của Phạm Ngọc Tiến / 2023 # Top 13 Like | Lamdeppanasonic.com

Đề Xuất 12/2022 # Truyện Cực Ngắn Của Phạm Ngọc Tiến / 2023 # Top 13 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện Cực Ngắn Của Phạm Ngọc Tiến / 2023 mới nhất trên website Lamdeppanasonic.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Gã hoan hỷ cầm tờ xét nghiệm rời khỏi cổng bệnh viện. Tờ giấy như lệnh ân xá cho hắn thoát khỏi án tử. Chả là gã bị nghi ung thư não nhưng hóa ra đếch phải. Vừa dắt xe ra khỏi bãi gửi thì có tiếng gọi giật giọng.

– Ê, xe ôm.

Suýt phì cười vì sự nhầm lẫn, nhưng gã đang vui nên chấp nhận nghề nghiệp đột xuất này. Một trung niên kém gã cả chục tuổi ăn mặc lối thôn xóm nhàu nhĩ duy có khuôn mặt là lanh lẹ và có phần lấc cấc…

– Anh đi đâu?

– Đưa tao đến bệnh viện Việt Đức.

Hơi chững lại vì nhân xưng xách mé nhưng thôi chấp gì, tiện cùng tuyến đường giúp người cũng được. Gã đưa chiếc mũ bảo hiểm vẫn dùng để chở con gái đi học cho người kia. Chiếc xe lướt đi. Hết giờ cao điểm nhưng đường vẫn kịt người. Trung niên có lẽ vì vội nên giục giã chỉ đạo liên tục. Ngôn ngữ loạn xị ngậu gắt gỏng và thô tục có phần hỗn hào. Gã đã thấy nóng gáy nhưng đã trót thì đành phải theo. Cuối cùng thì cũng đến đích.

– Bao nhiêu tiền?

– 5 ngàn.

– Sao rẻ thế?

– Tiền xăng thôi mà anh.

Người kia đưa ra tờ bạc 5 ngàn chân đã dợm bước. Gã búng tay rất nghệ.

– 2 trăm ngàn nữa.

– Tiền gì?

Anh ta sửng sốt trợn mắt. Gã thong thả tháo chiếc mũ bảo hiểm để lộ ra cái đầu trọc lốc. Lại vén tay hé ra bông hoa hồng xăm hồi quân ngũ.

– Tiền phục hồi nhân phẩm. Nãy giờ mày coi tao như kẻ hầu người hạ nhà mày. Hiểu chưa.

Người trung niên run cầm cập.

– Em xin anh. Con em đang ốm, vội đi lấy thuốc nên trót lỡ miệng. Anh thương em nghèo khó…

Gã phẩy tay.

– Dù có ở hoàn cảnh nào, là ai thì cũng phải tôn trọng người khác. Mày nghèo còn thế này nếu giàu có quyền chức thì còn coi người khác đến đâu. Lên xe.

– Lên xe?

– Phải. Tao không cần lấy tiền của mày.

– Nhưng anh đưa em đi đâu ạ.

– Về chỗ của mày.

– Anh…

– Lên xe!

Gã phanh xe trước cổng bệnh viện, nơi cách đấy ít phút gã hoan hỉ đọc tờ xét nghiệm. Người trung niên thần người nhìn theo gã. Một chiếc xe máy trờ đến. Anh ta vẫy tay gọi từ tốn:

– Anh ơi, xe…

Bạn tặng 2 con chim chích chòe, bảo:

– Nó giống ông miệng lưỡi chích chòe, hót thôi rồi.

Thôi rồi thật. Một chích chòe lửa mình đồng mượt mà. Cái đuôi đen dài khượt dũng mãnh gập xuống hất lên theo mỗi bước nhún. Chòe lửa luôn đứng trên chạc ngang kiêu hãnh. Một chích chòe than nom như con chìa vôi thân quen ký ức tuổi thơ mình nồng nỗng chắc khừ lông đen pha những vệt trắng ở thân ở đầu. Chích chòe lửa ham tắm lặn hụp hẳn trong khay nước mỗi cữ tắm hàng ngày. Chích chòe than chẳng hiểu sao sợ nước không tắm hay lui lủi dưới nền lồng dũi mỏ tìm khe trống như kiểu muốn thoát để tự do. Mỗi con mỗi kiểu nhưng luôn miệng hót. Dàn âm thanh chích chòe lảnh lót hoặc du dương từ sớm đến lúc hoàng hôn chụp vải che lồng. Hay tuyệt đỉnh. Mỗi ngày mỗi điệu chẳng ngày nào giống ngày nào. Đếm có lẽ chúng hót được hơn chục điệu.

Cứ thế vui lắm, khỏi nói chủ nhân đãi đằng chích chòe thế nào. Cám đã đành. Sâu mầm béo mẫm mua ở chợ mỗi ngày luôn ngọ nguậy trong cóng. Chòe than ăn khỏe gấp đôi chòe lửa. Không rành rẽ tách bạch được con nào hót nhiều hơn, hay hơn vì hai lồng sát sạt nhau. Một ngày kia chòe lửa bỏ ăn rồi bỏ tắm. Nó vẫn bám chân đứng vững trên chạc ngang kiêu dũng. Thợ chim vào khám bảo nó già rồi bác ạ, khỏi cứu. Tiếc nhưng thôi hết kiếp, mừng cho mày. Không còn sức bám chòe lửa ngã xuống nền lồng nhắm mắt.

Sau hôm đó nhà vắng lặng. Chòe than vẫn nếp sinh hoạt cũ. Sâu ngọ nguậy trong âu, cám tẹt mỏ. Không tắm. Đứng nền lồng dũi mỏ tìm khe thoát. Một ngày, hai ngày rồi cả tuần cả tháng. Vô thanh. Không một tiếng hót. Hóa ra xưa nay chỉ mình chích chòe lửa hót. Chòe than dựa lồng được hơi tiếng. Chợt phát hiện thấy nền lồng chòe than phân chất chồng hôi hám. Ăn bẫm thế mà. Bỗng thấy thương chòe lửa phận mỏng gánh cả tiếng hót cho thằng vô thanh. Thảo nào thăng sớm. Tại ai vậy? Nó vô thanh còn mình tịt nhãn. Chẳng biết nhìn mới ra nông nỗi ấy. Bực mình mang chòe than ra hàng chim cảnh tống khứ. Ôi phận chích chòe…

Sự khác thường của quy luật

Năm ấy mưa rào sớm khi đang còn cuối xuân. Sự trái lẽ này tạo ra một lễ hội “vũ hóa” khác thường. Vũ hóa là hiện tượng phân đàn của bầy mối khi mưa rào đầu mùa đến.

Mối cánh túa ra bay chạt một khoảnh phố. Những con mối tự tìm nhau phân cặp đực cái. Chúng sẽ đập cánh giao hoan cùng nhau trong không trung rồi rớt xuống mặt đất tìm nơi làm tổ. Mưa trái vụ rất to khiến những cặp mối đa phần chết lụt. Mối hoa, một mối cái trong đàn có màu sắc khác thường cùng bạn tình sau khi thỏa mãn mây mưa rớt xuống một chiếc lá. Dòng nước mưa cuộn chảy cuốn chiếc lá trôi đi và may mắn đánh dạt nó vào một hốc tường khá xa nơi “vũ hóa”. Chiếc lá đã cứu đôi đực cái thoát khỏi cái chết thảm giống như đồng bọn. Chúng âu yếm cắn đứt cánh của nhau rồi lần tìm đường bò đi dựng tổ.

Vương quốc mối hoa được hình thành sau đó trong một biệt thự cực sang trọng toàn đồ gỗ đắt tiền. Mối hoa lên ngai Chúa và con đực bạn tình nghiễm nhiên là mối Vua sau khi thu thập được vô số mối lính và mối thợ dạt đến. Tổ mối hoa sinh trưởng rất nhanh. Chúa hoa chỉ nằm ăn và đẻ trứng. Vua mối lo việc thụ tinh. Gần đấy không biết tự bao giờ cũng có một tổ mối. Thi thoảng mối Vua khác tổ vi hành sang thăm tổ mối hoa. Và cũng không biết từ bao giờ Chúa hoa để mắt đến mối Vua khác tổ.

Sự định đoạt đến nhanh chóng. Chúa hoa thân hình bây giờ đã lớn gấp trăm lần mối Vua ngoạm đứt cổ chồng khi gã này đang cần mẫn thụ tinh. Hai tổ mối hợp nhất. Chúa hoa cho giam mối Chúa tổ kia vào lãnh cung bỏ đói khát. Vua mới vốn tính la cà thích vi hành dạo chơi bị chủ biệt thự phát hiện nên trúng độc từ bả mối, lan bệnh sang Chúa hoa và quân sĩ. Vương quốc hoa với những con mối màu sắc khác thường bị tiêu diệt không còn một mống.

Một ngày khi mối Chúa tổ cũ đang thoi thóp thì gặp được một toán mối thợ đang trinh sát địa bàn. Toán mối chăm sóc mối Chúa cũ thoát cơn bĩ cực. Con đực toán trưởng được tôn làm Vua.

Một vương quốc mối được hình thành từ chính nơi hai vương triều trước sụp đổ. Đấy là một sự khác thường của quy luật loài mối.

Nhà nuôi hai con mèo. Mèo ta màu đen vá trắng nằm ngủ ở góc bếp. Mèo lai to vật, lông vàng ruộm, dày và xù được cưng chiều nằm ngủ trong hộp gỗ lót vải êm ái ở phòng khách. Mèo ta có gì ăn nấy trong cái bát mẻ đôi khi bị chủ bỏ quên đứt bữa là thường. Ngược lại mèo lai được ăn thức ăn chọn và sạch ngang bằng tiêu chuẩn của cô chủ. Mèo ta hôi hám chẳng ai muốn gần còn mèo lai thì khách đến ai cũng bồng bế nó vì yêu mèo hoặc giả muốn làm vừa lòng cô chủ. Hai con mèo hai giang san chẳng con nào xâm phạm đến lãnh địa con nào.

Đận đó mưa liên miên mấy ngày liền gây lũ lụt lớn. Ngôi nhà bị ngập. Mèo ta buộc phải rút lên nhà cùng gia chủ cố thủ. Nó lăn xả đánh đuổi lũ chuột mất nơi trú ngụ nên liều mạng tìm nơi không ngập vì bản năng sống. Mèo lai thấy chuột sợ rúm ró lao đến chỗ người để tránh. Cô chủ ôm mèo lai. Cả mèo lẫn người ghê tởm nhìn mèo ta sống mái với lũ chuột giành giật nơi trú. Nước vẫn dâng. Cực chẳng đã cô chủ cùng gia đình ôm theo mèo lai sơ tán. Mèo ta bị bỏ lại. Nước rút. Gia chủ trở về dọn dẹp. Không còn con mèo nào. Mèo lai khi sơ tán bị lạc chủ. Hai ngày sau mèo ta lần được về nhà trong bộ dạng ướt át và run rảy. Nó đã bị nước táp trôi đi rất xa. Hồi sức mèo ta lại trở về nơi góc bếp quen thuộc.

Một hôm cô chủ chợt bắt gặp một bé con dắt mèo lai chơi ở công viên. Cô mừng rỡ chạy đến. Mèo lai đã quấn chủ mới không một cử chỉ mừng rỡ chủ cũ. Tẽn tò cô chủ tức giận bỏ về. Cô đi xuống bếp. Mèo ta ngước cặp mắt xanh sáng nhìn cô chủ. Nó sung sướng gừ rừ gừ rừ khi cô chủ chạm tay vào lưng nó.

Bạn thử đoán xem mèo ta bây giờ được nằm ở phòng khách trong một chiếc hộp cũng được lót vải êm ái và ăn thức ăn chọn hay thế nào? Riêng tôi nghĩ, mèo ta chẳng nên rời khỏi góc bếp. Đấy là chỗ định mệnh của nó.

Gia đình Trôi ta sống ở một đầm ven thị. Trôi lớn lên yên bình đến một ngày nó phát hiện ra những tiếng động phố phường và nhất là quầng sáng đèn đêm mê diệu. Mẹ Trôi ngăn cản giấc mơ phố thị của nó.

– Nơi ấy không dành cho chúng ta đâu con, đến nơi đó chết là cầm chắc.

– Sao lại không, ở đây tẻ nhạt, hoang rú cũng vẫn nguy hiểm rình rập, đời chỉ một lần chết.

Hôm ấy mưa to. Rất to. Các cửa cống ngập tràn. Trôi ta gặp đúng dịp thỏa mơ ước, nó tung mình vượt cống trong đêm đi vào thành phố. Sông thải thậm chí là đường phố mênh mang nước cuộn chảy, Trôi sung sướng bơi lội tung tăng. Sáng ngày mưa tạnh. Nước rút về sông thải. Trôi cùng đám bạn cuống cuồng tìm đường về đầm rú nhưng các cửa cống đã bít. Mùi tanh tưởi xú uế khiến Trôi ta không thể thở đành phải ngoi lên mặt nước. Trên ấy đám người phố với xiên với vó với đủ thứ dụng cụ chờ sẵn để bứng để vớt để đâm đám cá quê ngạt nước. Trôi bị cất vào trong lưới vó. Khi nằm gọn trong bàn tay tử thần của người phố thì Trôi bừng ngộ.

Đời chỉ một lần chết. Thật may nó kịp nghĩ đến bố mẹ gia đình nơi đầm rú trước khi lịm đi trong giấc mơ phố huyền diệu.

Đóa Hồng Đỏ Và Chim Sơn Ca ( Truyện Ngắn Dịch) / 2023

” Nàng nói sẽ khiêu vũ với ta nếu ta mang tới cho nàng một bông hồng đỏ “, Chàng sinh viên trẻ khóc thút thít, “nhưng vườn hồng của ta tuyệt không còn một bông đỏ nào cả “

Vừa lắng nghe từ tổ của mình trên cây sồi, chim sơn ca vừa ngỡ ngàng ngắm chàng trai qua vòm lá.

” không có hoa hồng đỏ trong vườn ” chàng nấc lên và đôi mắt tuyệt đẹp của chàng đẫm lệ ” ..Trời ơi, hạnh phúc lại phụ thuộc vào một chuyện tý xíu thế này ư, ta đã đọc hết mọi điều các nhà thông thái từng viết, mọi bí ẩn của triết học đã thuộc về ta, nhưng rốt cục, chỉ một đóa hồng đỏ thôi cũng đủ sức làm ta thảm hại”

” Cuối cùng, đây chính một người tình lý tưởng ” chim sơn ca nói ” đêm từng đêm tôi đã hát cho chàng nghe, dù tôi không biết chàng, đêm từng đêm tôi đã kể câu chuyên của chàng với những vì sao trên bầu trời, và giờ đây, tôi đã nhận ra chàng. Mái tóc chàng sẫm tối như khóm dạ hương tím, đôi môi chàng hồng tươi như chính đoá hoa chàng ao ước. Song nỗi đam mê đã khiến khuôn mặt chàng trở nên nhợt nhạt, và nguồn sầu thảm đã phủ bóng lên vầng trán của chàng”.

” Đêm mai, Hoàng thân sẽ tổ chức vũ hội “, chàng sinh viên trẻ thì thầm, ” và người tôi yêu sẽ thuộc về tôi nếu tôi mang tới cho nàng một đóa hồng đỏ thắm, nàng sẽ khiêu vũ cùng tôi cho tới bình minh, tôi sẽ ôm nàng trong vòng tay, nàng sẽ dựa mái đầu của nàng lên đôi vai tôi và rồi sẽ xiết chặt lấy tay tôi… Nhưng… chẳng có đóa hồng nào hết trong vườn, và… tôi sẽ ngồi cô độc, nàng sẽ lạnh lùng lướt qua không đoái hoài gì tới tôi, và trái tim tôi vỡ nát “

“Quả là một người tình chân chính” Chim sơn ca lại nói” Chính những điều mà ta ca ngợi, lại là những điều chàng chịu đựng, những gì là niềm vui của ta , lại chính là những gì làm chàng đớn đau, nhất định tình yêu là một điều kỳ diệu, Nó quý hơn châu báu, và đắt hơn ngọc thạch lựu. Ngọc trai và hồng ngọc chẳng thể đem đổi lấy nó, nó cũng chẳng được trưng bầy ở chợ, Những gã lái buôn sẽ chẳng mua được nó vì không thể đong đếm nó bằng cân tiểu ly “

” Các nhạc sỹ sẽ ngồi ở chỗ của mình “, chàng sinh viên trẻ tiếp tục ” và chơi nhạc bằng dàn dây. Ngưới tôi yêu sẽ khiêu vũ trong âm thanh của đàn thụ cầm và vĩ cầm. Nàng sẽ khiêu vũ nhẹ nhàng như thể lướt trên mặt đất, và quan khách trong những bộ lễ phục xám sẽ vây quanh nàng. Nhưng, với tôi, nàng chỉ thờ ơ lướt qua, bởi …tôi chẳng có đóa hồng đỏ thắm để tặng nàng “. Chàng sinh viên ngã xuống thảm cỏ, vùi khuôn mặt mình trong đôi bàn tay và khóc.

” Tại sao hắn khóc thế ?”,chú thằn lằn xanh nhỏ hỏi, trong lúc quẫy đuôi để vọt đi trong không khí

“Ừ nhỉ, tại sao ?” Chú bướm nhỏ đang đùa giỡn cùng những tia nắng hỏi.

“Tại sao ? “Đóa hoa cúc thầm thì nói với những khóm hoa bên cạnh với cái giọng trầm và nhẹ.

“Chàng khóc vì một đóa hồng đỏ” chim sơn ca trả lời

“Vì một đóa hồng đỏ thôi á ?” tất cả cùng kêu lên, “thật hết sức ngớ ngẩn ?”

Và chú thằn lằn xanh với cá tính ưa châm biếm rộ lên cười

Chỉ có chim sơn ca là hiểu được nguồn cơn nỗi buồn của chàng sinh viên, và bởi thế, nó ngồi lặng lẽ trên cây sồi, suy tư về sự bí ẩn của tình yêu.

Bỗng nhiên, chim sơn ca dang rộng đôi cánh nâu và bay vút lên không trung. Như một chiếc bóng, Nó bay qua khu rừng và cũng như một chiếc bóng , nó liệng tới khu vườn .

Ở giữa thảm cỏ trong vườn có một cây hồng tuyêt đẹp. Ngay lúc chim sơn ca nhìn thấy cây hoa hồng, nó liền bay tới và đậu nhẹ trên nhánh xa nhất của cây hoa.

” hãy cho tôi đóa hồng đỏ” chim sơn ca kêu lên ” và tôi sẽ hát tặng bạn bài ca tuyệt diệu nhất “

Nhưng cây hoa hồng lắc đầu

” Những đóa hồng của ta mầu trắng, cây hoa hồng trả lời, trắng như bọt biển và trắng hơn cả mầu của tuyết lạnh trên núi cao. Nhưng , này, hãy bay tới chỗ anh trai của ta, ở bên dưới cái đồng hồ mặt trời ấy, có lẽ anh ấy sẽ cho ngươi những gì ngươi muốn “

Và thế là ,chim sơn ca bay tới chỗ khóm hoa hồng mọc xung quanh chiếc đồng hồ mặt trời.

“Hãy cho tôi đóa hồng đỏ thắm”, chim sơn ca kêu lên ” và tôi sẽ hát tặng bạn bài ca tuyệt diệu nhất “

Nhưng khóm hồng này cũng lắc đầu.

” Những đóa hồng của ta mầu vàng, cây hoa hồng trả lời, vàng rực như mái tóc của các nàng tiên cá đang ngự trên những chiếc ngai mầu hổ phách, và vàng rực hơn những đóa thủy tiên nở trên đồng cỏ trước khi bọn thợ gặt tới cùng các lưỡi hái của họ. Nhưng, này, hãy bay tới chỗ anh trai của ta, ở gần ô cửa sổ nhà chàng sinh viên ấy, có lẽ, anh ấy sẽ cho ngươi những gì ngươi muốn “

Và thế là chim sơn ca lại bay tới khóm hồng mọc bên cửa sổ nhà chàng sinh viên.

“Hãy cho tôi đóa hồng đỏ thắm”, chim sơn ca kêu lên ” và tôi sẽ hát tặng bạn bài ca tuyệt diệu nhất “

Nhưng khóm hồng này vẫn lắc đầu

” những đóa hồng của ta mầu đỏ, đỏ như mầu của bàn chân loài bồ câu, đỏ hơn những chiếc cánh lớn phơ phất của rặng san hô nơi hang lớn trong đại dương. Nhưng… những cơn gió đã thổi lạnh mạch máu của ta, sương giá đã làm cóng chồi nụ của ta, và bão tố đã làm gẫy nát cành nhánh của ta, ta sẽ chẳng còn có thể có hoa hồng đỏ cho năm nay nữa “

” Duy nhất một đóa hồng đỏ là những gì tôi muốn” ,Chim sơn ca nghẹn ngào” Chỉ một đóa hồng đỏ, lẽ nào tôi đã hết mọi phương cách để có thể có nó ?”

” Cũng còn một cách đó”, khóm hồng trả lời ” nhưng quả thật tệ hại nếu ta dám nói điều đó với ngươi”

” Xin nói với tôi”, chim sơn ca khẩn thiết, “tôi sẽ không sợ gì cả…”

“Nếu ngươi muốn một đóa hồng đỏ”, khóm hồng nói, “ngươi phải tạo nên nó bằng âm nhạc của ánh trăng và nhuộm nó bằng chính máu của trái tim ngươi, ngươi phải hát cho ta nghe với chính vòm ngưc của ngươi áp sát vào gai nhọn. ngươi phải hát cho ta nghe trọn đêm trong khi những gai nhọn rạch nát trái tim ngươi, và dòng máu từng nuôi sống ngươi sẽ chẩy vào trong huyết quản của ta để trở thành dòng máu của ta”.

Cái chết là một giá quá sức cho chỉ một đóa hồng đỏ, chim sơn ca phân vân, và sự sống vô cùng mến thương dành cho muôn loài, đôi khi chỉ giản dị như việc ngồi trong khu rừng xanh, ngắm nhìn vầng dương ngự trong chiếc xe ngựa vàng và ngắm nhìn mặt nguyệt ngự trong chiếc xe ngựa bạc. Ngọt ngào làm sao mùi hương của cây táo gai, ngọt ngào làm sao mùi hương của những đóa hoa chuông đang ẩn mình trong thung lũng, những đóa thạch nam đung đưa trên đỉnh đồi. Thế nhưng tình yêu tuyệt hơn cuộc sống, và trái tim của một con chim thì có là gì đâu nếu so với trái tim đang yêu của của một con người.

Và thế rồi, chim sơn ca dang rộng đôi cánh nâu của mình vút lên không trung, như một cái bóng, nó lướt khỏi khu vườn và cũng như một cái bóng, nó liệng xuống khu rừng.

Chàng sinh viên trẻ vẫn còn nằm trên bãi cỏ nơi lúc trước chim sơn ca bay khỏi, và những giọt lệ vẫn chưa khô đi trên đôi mắt của chàng.

” Hãy vui lên đi”, Chim sơn ca gọi chàng, ” vui lên, người sẽ có đóa hồng đỏ của người Tôi sẽ tạo nên nó bằng âm nhạc của ánh trăng và nhuộm nó bằng máu của trái tim tôi. Và tất cả những gì tôi đòi người đền đáp chỉ là việc: hãy trở nên một người tình chân chính, bởi tình yêu minh triết hơn triết học, dẫu cho triết học là minh triết, tình yêu mạnh mẽ hơn quyền lực , dẫu cho quyền lực đầy sức mạnh. Đôi cánh của tình yêu mầu lửa, và chính mầu lửa ấy cũng là mầu của tình yêu. Đôi mội của tình yêu ngọt như mật, và hơi thở của tình yêu tỏa mùi trầm hương “.

Chàng sinh viên ngước lên từ bãi cỏ và lắng nghe, nhưng không thể hiểu những điều chim sơn ca nói với mình, bởi anh ta chỉ rành nhất việc viết lách.

Nhưng cây sồi già hiểu hết, và ông cảm thấy buồn , bởi ông vô cùng yêu mến chim sơn ca , kẻ đã làm tổ trên nhành cây của ông

Hát ta nghe bài hát cuối cùng đi con ” ông sồi thì thầm, ” ta sẽ cảm thấy vô cùng cô đơn khi con không còn nữa”

Và thế là chim sơn ca hát tặng cây sồi, giọng của nó giống như bọt nước từ thác bạc.

Khi chim sơn ca kết thúc bài hát, Chàng sinh viên ngồi dậy, rút từ túi áo của mình ra cuốn sổ tay và cái bút chì.

” Nó cũng khá là ra dáng đấy” chàng sinh viên nói một mình khi bước ra ngoài thảm cỏ ” và làm người ta khó có thể quay đi, song thật ra, liệu nó có cảm xúc không ? ta e rằng không. Thật sự thì giống với hầu hết bọn nghệ sỹ, nó chỉ có kiểu cách và điệu bộ và chẳng có chút nào chân thật cả. Chả bao giờ hy sinh bản thân cho người khác, Những gì nó nghĩ đến chỉ là âm nhạc. Song chẳng phải tất cả mọi người đã đều biết rằng nghệ thuật chỉ là trò ích kỷ rồi ư ?. Tuy nhiên cũng phải thừa nhận là con sơn ca này cũng sở hữu vài nốt nhạc hay hay trong cổ họng . Nhưng điều đáng thương là việc đó chả đem lại ý nghĩa gì cũng như chả có chút thực tế nào hết “

Thế rồi chàng sinh viên đi vào nhà, ngả lưng xuống nệm rơm, suy nghĩ về tình yêu một tẹo và chẳng mấy chốc lăn quay ra ngủ.

Và…ngay Khi vầng trăng tỏa sáng trên bầu trời, chim sơn ca bay tới cây hoa hồng để áp ngực mình vào gai nhọn. Trọn đêm, chim sơn ca hát cùng với chiếc gai nhọn ấy cắm sâu vào ngực, và vầng trăng pha lê lạnh lẽo nghiêng xuống lắng nghe. Trọn đêm chim sơn ca hát với chiếc gai nhọn ấy cứ đâm sâu thêm, sâu thêm nơi ngực. Và dòng sinh huyết từ từ rút khỏi thân thể sơn ca.

Đầu tiên, chim sơn ca hát về ngày ra đời của tình yêu trong trái tim của các chàng trai và cô gái. Và lạ lùng sao, trên nhánh cao nhất của cây hoa hồng, bắt đầu từ từ nhú ra một đóa hồng kỳ diệu, với từng cánh, từng cánh, nở theo từng lời hát Đầu tiên, những cánh hoa chỉ mờ ảo như màn sương mỏng giăng ngang sông – như những bước nhẹ của ngày tới, và bạc như đôi cánh của ban mai. Như thể bóng soi của chính đóa hồng trong gương bạc, của chính đóa hồng trong bể nước – đóa hồng thật đang nhú trên ngọn cao nhất của cây hồng.

Nhưng cây hồng đòi hỏi chim sơn ca phải áp sát hơn nữa ngực nó vào gai nhọn ” sâu hơn nữa, chim sơn ca bé bỏng” cây hồng kêu lên” nếu không ngày sẽ tới trước khi đóa hồng khởi sinh “

Và thế là Chim sơn ca áp sát hơn nữa ngực của nó vào gai nhọn, rồi bài hát của nó trở nên mãnh liệt hơn, bởi nó đang hát về niềm đam mê trong tâm hồn của các chàng trai và cô gái

Và rồi sắc hồng tinh tế đã tỏa nhẹ trên cánh mỏng của đóa hoa, giống như ánh ửng lên trên đôi má của chú rể khi chàng hôn lên môi của vị hôn thê. Song, chiếc gai nhọn vẫn chưa chạm thấu tới trái tim của sơn ca, và vì thế, phần nhụy của đóa hoa vẫn còn trắng tóat, bởi chỉ có máu từ trái tim của sơn ca mới có thể nhuộm đỏ được trái tim của hoa hồng mà thôi.

Và cây hồng lại đòi hỏi chim sơn ca phải áp sát hơn nữa ngực của nó vào gai nhọn

” sâu hơn nữa, chim sơn ca bé bỏng” cây hồng kêu lên” nếu không ngày sẽ tới trước khi đóa hồng khởi sinh “

Và thế là chim sơn ca lại áp sát hơn nữa vào gai nhọn, và rồi, chiếc gai đã chạm thấu trái tim nó, một cơn đau nhói dữ dội xuyên thẳng vào sơn ca. Sâu hơn, sâu hơn cơn đau, và man dại hơn, man dại hơn là giọng hát của sơn ca, bởi bài ca của sơn ca hát về một tình yêu được hoàn tất bởi sự chết, một tình yêu không bị chôn vùi trong huyệt mộ, tình yêu vĩnh cửu.

Và đoá hồng kỳ diệu đã trở nên đỏ thẫm, Giống như chính một đóa hồng khác giờ cũng đang sẫm đỏ ở phương Đông. Đỏ thẫm vòng quanh những cánh mỏng và đỏ thẫm như ngọc ruby nơi giữa trái tim.

Thế nhưng, giọng hát của sơn ca đã dần yếu đi, và đôi cánh nhỏ của nó bắt đầu đập loạn. Một màng mỏng đã che phủ đôi mắt nó. Bài hát của nó yếu dần, yếu dần và chim sơn ca cảm thấy có gì đó bóp nghẹt nơi cổ họng

Sơn ca cố gắng cất lên tiếng hát cuối, Mặt trăng bạc nghe thấy, và nàng quên cả bình mình đang tới để nấn ná ở lại trên bầu trời. Đoá hồng đỏ nghe thấy, và rung động khắp thân mình trong một cơn ngây ngất rồi mở hết những cánh mỏng của nó ra để đón khí lạnh của buổi ban mai. Nàng tiên tiếng vọng đã mang tiếng hát ấy tới cái hang mầu tía của mình nơi ngọn đồi và đánh thức những mục đồng đang ngủ lịm khỏi giấc mơ của họ. Tiếng hát loang trên lau sậy của dòng sông và mang thông điệp của chính nó ra biển cả.

” Nhìn xem này, nhìn xem ” cây hồng kêu lên ” đóa hồng đỏ đã thành hình”. Thế nhưng chim sơn ca không thể trả lời, bởi nó đã nằm chết trên thảm cỏ, với một mũi gai xuyên thấu trái tim.

Mãi tới trưa, chàng sinh viên mới mở cửa sổ và nhìn ra ngoài.

“Sao thế này, một may mắn kỳ diệu đến thế sao ! ” chàng reo lên

” Một đóa hồng đỏ thắm ! ta chưa từng thấy bất kỳ đóa hồng nào như thế này trong đời. Nó đẹp tới nỗi mà chắc hẳn phải có một cái tên latin dài lắm đây”. Nói xong, chàng sinh viên cúi xuống ngắt béng luôn đoá hoa.

Sau đó, chàng đội mũ và chạy thẳng tới nhà của vị giáo sư với đóa hồng đỏ trên tay.

Cô con gái của giáo sư đang ngồi quay sợi bên thềm cửa cùng một chú chó bé nhỏ cũng đang nằm ườn cạnh chân nàng.

” em nói em sẽ khiêu vũ cùng tôi nếu tôi mang tới cho em một bông hồng đỏ” , chàng sinh viên hồ hởi ” và đây chính là một đóa hồng đỏ nhất trên trái đất. Em sẽ cài nó nơi cạnh trái tim em và khi chúng ta khiêu vũ cùng nhau, đóa hoa này sẽ kể em nghe rằng tôi yêu em biết bao “.

Nhưng cô gái nhíu mày,

” Tôi e là đóa hoa sẽ chẳng được cài lên váy tôi đâu”, cô trả lời, ” thêm vào đó, cháu trai của ngài công tước đã gửi tới tặng tôi một ít trang sức, và ai mà chẳng biết rằng trang sức thì đắt hơn hoa”

” Hừm, cô thật là đồ bạc bẽo”, Chàng sinh viên giận giữ nói, tiện tay quẳng luôn đóa hoa hồng ra đường. Đóa hoa văng xuống rãnh cống, và bị một chiếc bánh xe ngựa cán qua.

” bạc bẽo ư ?” Cô gái kéo dài giọng” tôi nói với anh rằng, anh là kẻ thô lỗ, và , nói cho cùng,anh là ai kia chứ ? một gã sinh viên quèn. Sao nữa? Tôi chẳng tin rằng, thậm chí, anh có nổi dăm cái khóa bạc ở gót giầy như của cháu trai ngài công tước”. Nói xong, cô gái đứng dậy khỏi ghế, quay ngoắt vào nhà.

” Tình yêu là một thứ ngớ ngẩn ” Chàng sinh viên nói khi bỏ đi, ” chả có lấy một nửa tính khả dụng của logic học bởi chẳng chứng minh được gì sất. Nó luôn luôn bịa về một điều không bao bao giờ có thật và rồi làm chúng ta tin vào những kết luận sai lầm. Nói thật, tình yêu hòan tòan phi thực tế, mà, với cái tuổi này của mình, việc trở nên thực tế thật là quan trọng. Phải trở lại nghiên cứu triết học và siêu hình học thôi”.

Và thế là chàng sinh viên trở lại phòng mình, lấy ra một cuốn sách phủ bụi dầy vĩ đại rồi… bắt đầu đọc.

Truyện Kiếm Đạo Độc Thần / 2023

Ôm chấp niệm như vậy, Sở Mộ bắt đầu tìm kiếm trong Huyền Dương giới.

Ở bên trong HUyền Dương giới, dương khí tinh thuần và sung túc. Quanh năm được dương khí bên trong ôn dưỡng, khoáng thạch bên trong đều được phủ lên một tầng dương khí tinh thuần. Có khoáng thạch trực tiếp có đủ dương tính. Ví dụ như Chân dương thiết, mỏ Thanh Dương đồng quáng…. Ngoài ra còn có linh dược tính dương, Tiểu dương quả, Tam dương hoa, Lục dương thảo, Cửu dương căn… Rất nhiều loại.

Sở Mộ không có cố gắng đi tìm kiếm khoáng thạch, linh dược. Nhưng mà chỉ cần là thứ hắn thấy, cảm nhận được là hắn sẽ không bỏ qua. Những vật này có lẽ không có bao nhiêu tác dụng với hắn. Nhưng mà đối với cả Chân Kiếm tông mà nói, lại có chỗ tốt không nhỏ. Dù sao hắn cũng không nắm chắc việc mình có thể thu được Huyền Dương giới hay không.

Cường giả tiến vào trong này rất nhiều, nói không chừng còn có cường giả Thánh cấp cao giai. Coi như hắn phát hiện ra đầu mối then chốt của Huyền Dương giới cũng không có bao nhiêu nắm chắc có thể nắm giữ được.

Một tin tức truyền đi trong Huyền Dương giới.

Nhân tộc, Hải tộc, Ngũ Linh tộc, Thiên tộc… Tất cả đều lưu truyền, khiến cho rất nhiều người biết tin tức này.

– Một nhân tộc Niết Bàn cửu trọng thiên dùng sức một mình chém giết ba cường giả Thánh cấp của Hải Xà tộc?

– Thực sự là quỷ dị a. Nhân tộc muốn tự dát vàng lên mặt mình sao?

Tin tức này vừa ra, người không có tận mắt nhìn thấy đương nhiên sẽ không tin tưởng.

Thử nghĩ một chút mà xem, chỉ là một Niết Bàn cảnh nhân tộc, coi như là thiên tài yêu nghiệt cũng không có khả năng giết chết một cường giả Thánh cấp tam tinh Hải tộc nha. Huống chi lại dưới tình huống ba người liên thủ, chuyện này càng thêm không hợp thói thường.

– Có yêu nghiệt Nhân tộc như vậy sao? Ta cũng muốn gặp người này một chút.

Cường giả Thánh cấp Hải Xà tộc sau khi nghe được tin tức này cười lạnh không thôi. Đại đa số Hải Xà tộc đều cảm thấy phẫn nộ, bởi vì trong tin tức, bị một tiểu tử Niết Bàn cảnh nhân tộc chém giết. Đây là cường giả Thánh cấp Hải Xà tộc nha, quả thực là đánh vào mặt mũi Hải Xà tộc bọn hắn. Bảo sao bọn hắn không phẫn nộ được chứ?

– Sở Mộ không hổ là hậu nhân Sở gia chúng ta. Có huyết mạch Sở gia chúng ta.

Trong Huyền Dương giới cũng có cường giả Thánh cấp của Sở gia tiến vào. Sau khi biết được tin tức, cho dù trong lòng không tin, nhưng mà vẫn cảm thấy rất thoải mái, trên mặt như có quang vinh.

– Sở Mộ, hóa ra ngươi cũng tiến vào trong Huyền Dương giới. Tốt, ta nhất định sẽ tự tay chém giết ngươi dưới thân kiếm.

Ngao Chân Hằng sau khi biết được tin tức này, vẻ mặt tràn ngập sát khí. Về phần Sở Mộ một mình một kiếm chém giết ba cường giả Thánh cấp của Hải Xà tộc, hắn không nghĩ là thật. Hắn cảm thấy chuyện này không thể nào có khả năng.

– Thiếu chủ, Sở Mộ của nhân tộc cũng tiến vào Huyền Dương giới.

Một cường giả Thánh cấp cấp thấp của Đế Sa tộc nói.

– Ta biết rồi.

Hai mắt Đế Sa Ngọc hiện lên một vòng hàn mang, sát ý tăng vọt. Trải qua một đoạn thời gian ngắn, hắn đã bắt đầu khống chế được lực lượng huyết mạch của mình. Có thể tự chủ kích phát, lực lượng sau khi kích phát huyết mạch trên cơ bản đã nằm trong sự khống chế của hắn, khiến cho thực lực của hắn không chỉ tăng lên gấp chục lần. Nếu như lại phối hợp với bí pháp, nhất định sẽ càng thêm đáng sợ.

Hắn có nắm chắc, nếu như để hắn gặp lại Sở Mộ một lần nữa, tuyệt đối hắn có thể chém giết Sở Mộ dưới thân kiếm.

Sở Mộ cũng không biết tin tức vừa mới truyền đi hắn đã trở thành trung tâm nghị luận. Đại đa số mọi người đều ôm tâm tư hoài nghi, có một ít người có cừu oán với hắn, có một ít người không thù hằn với hắn cũng rất khó chịu, muốn tìm Sở Mộ gây phiền toái.

Dựa vào cảm giác, hành tẩu trong Huyền Dương giới. Huyền Dương giới này tuy rằng là một tiểu thế giới độc lập, nhưng lại căn cứ vào Vạn Cổ thánh thành, cũng bị Vạn Cổ thánh thành ảnh hưởng Cho dù là cường giả Thánh cấp cũng không có cách nào phi hành.

Trong Huyền Dương giới, trừ khoáng thạch Dương tính và linh dược ra còn có linh thú.

Hiện tại Sở Mộ đang gặp phải một đám linh thú.

Trước mắt là một ngọn núi cao ngàn trượng, một sào huyệt cực lớn ẩn trong một góc vách núi. Có từng đạo thân ảnh vờn quanh vách núi, phát ra tiếng kêu vô cùng sắc bén, giống như là ma âm xuyên thủng não bộ.

Sở Mộ tới vách núi rồi ngẩng đầu nhìn lên.

Đây là một ngọn núi trên đường đi của hắn.

Trên không có thân ảnh lượn vòng, nhìn qua đã thấy ngoại hình giống như hùng ưng. Nhưng mà nếu như nhìn kỹ mới có thể phát hiện ra, không phải là ưng, mà là điêu.

Lông vũ màu đỏ nhạt, lóe lên quang mang màu vàng nhạt. Trên trán có một dúm lông màu đỏ vàng giao nhau, dựng thẳng lên giống như chào mào. Đôi cánh giang rộng ra, ước chừng hơn ba thước, có đầu còn hơn bốn thước, thậm chí lớn nhất còn hơn năm thước. Kỳ dị ở chỗ là đuôi của chúng không phải là một cái đuôi đầy lông như bình thường, mà là một cái đầu ng hiêm chỉnh. Dưới cuối cùng còn có một cái đầu, rõ ràng là đầu của mãng xà.

Nói cách khác, cái đuôi của đầu kim quan điêu này kỳ thực là một đầu mãng xà. Cũng có thể nói, đuôi của đầu mãng xà là kim quan điêu.

– Kim Quan mãng điêu…

Sở Mộ có chút kinh ngạc.

hắn đã từng đọc qua rất nhiều điển tịch, trí nhớ cường đại khiến cho nội dung của những quyển điển tịch, sách vở kia lưu trữ trong đầu hắn. Bình thường sẽ không đụng tới, nhưng mà thời khắc mấu chốt rất nhanh có thể nhớ lại.

Một cường giả chính thức, không nói lực lượng hắn cường đại tới cỡ nào, còn cần phải có một trái tim cường đại. Đồng thời còn phải có học thức phong phú. Nếu như học thức không đủ, gặp được bảo vật lại ngộ nhận là cát bụi. Như vậy sẽ chỉ nhận được chê cười mà thôi. Làm sao có thể trở thành cường giả được chứ? Như vậy bất quá chỉ là mãng phu mà thôi.

Ngoại hình của đầu điêu này khiến cho Sở Mộ nhớ tới một loại linh thú hắn từng nhìn qua trong Cổ Linh thú toàn thư.

Đúng vậy, Kim Quan mãng điêu là một loại Cổ linh thú. Hiện tại trong Thâm Lam thế giới đã khó có thể tìm được. Có thể nói là tuyệt tích, có lẽ trong một ít tuyệt địa có thể sinh tồn, nhưng mà tuyệt đối không có nhiều lắm.

Kim Quang mãng điêu là một loại Cổ linh thú rất là cường đại. Vừa mới phá trứng mà ra đã có cấp độ Niết Bàn cảnh. Một khi trưởng thành tự nhiên sẽ trở thành linh thú Thánh cấp.

Nhìn thấy sào huyệt của Kim Quan mãng điêu, trong lòng Sở Mộ toát lên một suy nghĩ. Nếu như thu phục đám Kim Quang mãng điêu này, mang về Chân Kiếm tông, để cho đám Kim Quan mãng điêu này trở thành linh thú hộ tông của Chân Kiếm tông.

Truyện: 36 Chiêu Ly Hôn / 2023

Edit: 4ever13lue

Hắn lập tức mở cửa ở phía góc cầu thang, cửa bị kéo ra, tôi nương theo ánh đèn ở hành lang, thấy rõ người kia.

Tôi kêu lên sợ hãi: “Loris?”

Loris, giám đốc một chi nhánh nước ngoài? Một người Mỹ?

Hắn nghe được tiếng tôi, lập tức quay đầu lại, hắn cũng nhìn thấy tôi.

Tôi kinh ngạc: “Ông Loris, ông ở trong này làm gì?” Tôi lại nhìn người đang nằm dưới đất, “Jacqueline?” Là đồng nghiệp của tôi, cô ấy nằm trên mặt đất, quần áo xộc xệch, nút áo trước ngực bị bung ra, váy bị vén tới thắt lưng, quá rõ ràng là cô ấy say rượu, vừa mới bị tên nước ngoài này xâm phạm.

Tôi tức giận nghiến răng, tên đàn ông vô sỉ này lại dám có hành động khiếm nhã với một cô gái bị say rượu.

Tôi gọi hắn: “Ông đứng lại, vừa rồi ông đã làm gì?”

Hắn dừng bước, lạnh lùng nhìn tôi, hừ một tiếng, sửa sang lại trang phục trên người một chút, làm như không có việc gì mà bước đi.

Tôi chạy theo: “Quay trở lại đây.” Tôi đi bắt lấy hắn: “Sao ông lại có thể khi dễ một cô gái chứ?”

Hắn gạt cánh tay tôi ra, dùng tiếng Hán ít ỏi của mình trả lời tôi: “Cô ta say rượu, tự mình ngồi lên đùi tôi, quyến rũ tôi, tất cả các đồng nghiệp đều nhìn thấy, cô nói tôi khi dễ cô ta sao? Cô có chứng cứ không?”

“Nếu không phải là ông khi dễ cô ấy, sao lại có thể kéo cô ấy đến chỗ này? Ông muốn nói các người là tình nguyện sao?”

Loris hất mặt, thô lỗ nói với tôi: “Câm mồm, người đàn bà này.” Sau đó hắn nhấc tay lên, đẩy tôi thật mạnh về phía sau, tôi không đứng vững, ngã trên mặt đất.

Thắt lưng tôi bị đánh ngã rất đau, thừa lúc này, hắn xoay người nghênh ngang mà đi.

Tôi vừa tức vừa vội, lập tức gọi điện thoại cho Bùi Vĩnh Diễm, tín hiệu thông, nhưng đầu dây bên kia là giọng nói của tổng đài.

Trong gian thang bộ, Jacqueline phát ra tiếng rên nho nhỏ, tôi lại nhìn phía trước, Loris đã chạy mất rồi. Tôi rơi vào đường cùng, nhưng trước tiên tôi phải đứng lên, quay về chỗ cầu thang kéo Jacqueline.

Tôi vỗ mặt cô ấy, muốn cho cô ấy tỉnh lại, “Jacqueline, tỉnh lại đi.”

Cô ấy thậm chí không tỉnh lại chút nào, trước tiên tôi chỉ có thể sửa sang lại quần áo cho cô ấy, hiện tại tôi còn không tin có phải là cô ấy bị người đàn ông này thất lễ hay không, mọi chuyện chỉ có chờ cô ấy tỉnh lại mới biết được.

Vậy làm sao bây giờ? Nếu gọi người đến, ngộ nhỡ để cho đồng nghiệp khác biết, sẽ không tốt cho thanh danh của một cô gái, nghĩ tới nghĩ lui, tôi chỉ có thể níu lấy quần áo cô ấy, nâng cô ấy đứng lên.

Cô ấy say rượu cả người nhũn ra, sắc mặt ửng hồng, lúc kéo cô đến hành lang, tôi mới phát hiện ra là cô ấy tuyệt đối không đơn giản là chỉ uống rượu.

Tôi vô cùng căm hận, nhân lúc tiệc rượu còn chưa kết thúc, trước tiên tôi dìu cô ấy xuống lầu, đưa cô ấy đến nhà trọ của tôi cái đã.

Đến sáng sớm ngày hôm sau, Jacqueline mới hoàn toàn tỉnh lại.

Cô ấy nghe xong những gì tôi kể thì cũng rất hoảng sợ, lui vào trong chăn, ốm lấy cái gối, hoảng sợ nhìn tôi.

Tôi nói với cô ấy: “Cô yên tâm, tôi sẽ không nói cho người khác biết, nhưng chuyện này không thể để cho kẻ ngoại quốc kia nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được. Cô cho tôi biết, hắn có làm gì cô hay không, nếu hắn thật sự lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà làm bậy thì chúng ta phải tố cáo hắn, hắn đây là ****. Còn nữa, hắn đã cho cô uống cái gì vậy? Tôi thấy cô không chỉ đơn giản là uống rượu thôi đâu.”

Jacqueline bị dọa, liên tục xua tay: “Bỏ đi, bỏ qua đi. Tôi nghĩ tối qua thật sự là tôi uống quá nhiều, tôi cũng không có uống gì khác, chỉ là uống rượu mà thôi.”

Trong lòng tôi hiểu được, cô ấy sợ hãi, nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, Loris là đàn ông nên chẳng phải kiêng dè gì cả, nhưng cô ấy là phụ nữ, ngộ nhỡ bị người khác nói này nói kia phóng đại lên thì thanh danh người con gái không phải sẽ bị hủy hay sao.

Hoàn toàn là do xã hội khắc nghiệt, khiến cho người phụ nữ không có chỗ đứng.

Tôi cũng không hỏi nhiều, mà chỉ bình tĩnh an ủi cô ấy: “Thôi được rồi, sau này thì tránh xa loại đàn ông này đi.”

Tôi đi ra ngoài chuẩn bị bữa sáng cho cô ấy.

Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định nói chuyện này với Bùi Vĩnh Diễm, cho nên sau khi đi làm, tôi đi tìm Bùi Vĩnh Diễm ngay.

Có thể là tối qua trong cuộc họp hằng năm, Bùi Vĩnh Diễm uống nhiều rượu, nên anh ta đi nghỉ rất sớm, cho nên mới không nhận điện thoại của tôi. Tôi đã nghĩ tôi sẽ nói chuyện với anh ta như thế nào đây, ngày hôm qua đã xảy ra một chuyện như vậy, rất xấu hổ, nhưng chúng tôi còn phải đối mặt mới nhau, ít nhất thì chúng tôi vẫn còn ở cùng một công ty, vẫn là bạn bè, tôi không muốn mất đi người bạn này.

Điện thoại reo sáu tiếng, tôi đang chuẩn bị gác máy thì anh ta nhận điện.

Tôi vừa định nói chuyện thì bên kia truyền đến giọng nói của thư kí Trần.

Giọng của cô ấy rất nhỏ: “Đinh Đinh? Cô gọi sớm như vậy có chuyện gì?”

Là cô ấy? Tôi hơi bất ngờ, sau đó tôi lại nghĩ, thư kí Trần là thư kí của Bùi Vĩnh Diễm, cũng không phải là lần đầu tiên cô ấy nghe điện thoại cho anh ta.

Tôi hỏi cô ấy: “Tổng giám đốc Bùi có ở đó không?”

Bên kia cô ấy chần chừ một chút rồi mới trả là tôi: “Anh ta không có ở đây, cô có chuyện gì không?”

Suy nghĩ xong tôi nói: “Tôi không có chuyện gì cả. Đúng rồi, hôm nay Tổng giám đốc Bùi sẽ quay về HongKong đúng không? Tôi chỉ là muốn chúc anh ấy thuận buồm xuôi gió mà thôi.”

Cô ấy trả lời tôi rất chuyên nghiệp: “Tôi sẽ chuyển lời của cô tới anh ta.”

“Được, tốt.”

Tôi cúp điện thoại.

Mãi cho đến khi Bùi Vĩnh Diễm đi rồi, anh ta cũng không hề gọi điện thoại cho tôi. Tôi đã nghĩ rằng anh ta sẽ giống như trong tiểu thuyết, gọi điện thoại cho tôi, ít nhất là nói mấy câu dịu dàng thắm thiết? Nhưng tôi cảm thấy ngượng ngùng, nếu thực sự phải đối mặt, chúng tôi có thể nói gì đây?

Tôi lắc lắc đầu, không thèm nghĩ nữa.

Ở văn phòng, tôi lại thấy Loris, hắn lạnh lùng nghiêm mặt, cụp mí mắt nhìn tôi, tôi hung dữ trừng mắt liếc hắn..

Đàn ông thối, tôi không sợ đâu.

Nhưng không ngờ rằng sóng yên biển lặng không quá ba ngày, Jacqueline cũng tới tìm tôi.

Tôi đang rửa tay ở trong nhà vệ sinh, Jacqueline bước vào, cô ấy vừa vào cửa, trong nháy mắt xoay người khóa cửa lại.

“Đinh Đinh.”

Nước chảy ào ào, tôi tò mò vừa rửa tay, vừa hỏi: “Làm sao vậy?” Tôi thấy sắc mặt cô ấy không bình thường.

Không ngờ cô ấy đi tới, lúc tay tôi hoàn toàn không kịp đề phòng, cô ấy đẩy tôi ra phía sau, chúng tôi lập tức bổ nhào vào trong bồn nước.

Tôi bị chọc tức, đứng thẳng dậy hỏi cô ấy: “Jacqueline, cô điên rồi à?”

Ngực cô ấy phập phồng kịch liệt, trong mắt đã ngập nước, “Cô nói xem, cô vì cái gì phải đi rải tin đồn chứ, nói tôi cùng Loris quan hệ bất chính ở cầu thang?”

Tôi trừng lớn mắt “Cô đang nói bậy bạ gì đó? Tôi đi rải lời đồn như thế khi nào chứ?”

Cô ấy xông lên, càng làm tôi ngã trên bồn rửa, tôi bị ngã ngửa về phía sau, thét chói tai, tôi bị ướt.

Cô ấy mắng tôi: “Không phải cô thì là ai? Người biết chuyện này chỉ có cô, tôi và Loris. Chẳng lẽ là Loris? Hay là tôi? Là hai người trong cuộc chúng tôi ư?”

Tôi sợ hãi ngây người, chuyện gì đây?

Tôi cấp bách dậm chân giải thích “Tôi không có, tôi chẳng nói gì cả, chuyện của cô, tôi chưa hề nói với ai cả, tôi biết rõ thanh danh của người con gái là quan trọng nhất, tôi……”

“Cô im miệng cho tôi.”

Cô ấy chỉ vào tôi mà mắng: “Loại phụ nữ này, tôi đã nhìn rõ cô rồi, mặt ngoài cô an ủi tôi, làm bộ quan tâm, nhưng mà sau lưng lại liều mạng nói móc tôi, thêm mắm thêm muối vào, cô thật sự khiến cho tôi cảm thấy ghê tởm.”

Tôi ngây dại.

Cô ấy mở cửa đi rồi, tôi tức giận chống tay trên bồn nước, trước mắt biến thành màu đen.

Tôi cơ bản hiểu ra chuyện này, chẳng trách gần đây trong văn phòng luôn có người xầm xì. Ban đầu thì tôi không để ý, bây giờ tôi đã hiểu được, thì ra họ đang nói chuyện về Jacqueline, nhưng sự việc này làm thế nào mà truyền ra được? Tôi rất giữ mồm giữ miệng, một chữ cũng chưa nói, là ai tung chuyện này ra ngoài?

Jacqueline khẳng định chuyện này là do tôi tung ra, tôi hết đường chối cãi. Tôi muốn tìm cô ấy giải thích, nhưng căn bản là cô ấy không thèm nghe, cô ấy khẳng định chính là tôi. Rõ ràng là có người hãm hại tôi, chỉ là tôi không tìm ra người kia là ai, nhưng hiện tại tôi phát hiện ra rằng kẻ chủ mưu không chỉ nhắm vào Jacqueline, mà còn chỉ thẳng vào tôi.

Trong lòng tôi buồn phiền, trước kia khi không đi làm, tôi ở phía sau làm người phụ nữ của Gia Tuấn, mỗi ngày tôi chỉ nghĩ thế nào khiến người đàn ông của mình vui vẻ. Hiện tại tôi ra ngoài xã hội bần cùng thối nát này, tôi mới phát hiện ra phải lấy lòng mọi người, thật sự quá khó khăn, cho dù bán danh dự để lấy lòng, cũng không hẳn là có thể làm cho tất cả mọi người vừa lòng.

Tôi tức giận, chỉ có thể chịu đựng vậy thôi.

Thật trùng hợp, đúng lúc tôi tan ca, Gia Tuấn liền gọi điện thoại cho tôi.

Hiện tại tôi cũng không muốn phát giận với anh, tôi rất bình tĩnh nhận điện thoại.

“Em có khỏe không?”

“Không tốt lắm, anh thì sao?”

“Cũng không tốt lắm.” Anh trả lời “Không ngại tâm sự với anh chứ.”

“Được.”

Chúng tôi gần như nói cùng lúc: “Anh nói trước đi/Em nói trước đi.”

Thật quá châm chọc, hai người chúng tôi vậy mà lại khách sáo đến thế.

Tôi ra lệnh: “Anh nói trước đi.”

Giọng anh trong điện thoại nghe hơi buồn: “Hôm nay anh buồn quá, tháng trước có một phiên tòa, anh là đại diện cho bên nguyên đơn, khởi tố đối phương tội cố ý đánh người. Bên anh thắng, đối phương thua kiện, bị phạt giam. Nhưng hôm nay anh biết được một tin, kẻ phạm tội kia ở trong ngục không chịu nổi gánh nặng tư tưởng, hắn nuốt cái thìa, mà cái thìa là cán nhọn, đâm xuyên qua dạ dày hắn, bây giờ hắn được đưa vào bệnh viện.”

“Không có, hắn được cứu sống.”

“Hừ, ban đầu em nghĩ đến phụ nữ là loại động vật ngu xuẩn, hiện tại xem ra đàn ông càng thêm ngu không ai bằng.”

“Đinh Đinh, nếu lúc ấy thái độ của anh không quá cứng rắn, có lẽ quan tòa sẽ phán hoãn lại.”

Tôi không hề khách khí nói, “Làm chuyện xấu xong thì nói xin lỗi, xem như không có, giống như vào ngục giam rồi còn muốn tự sát, rõ ràng là nên chết đi cho rồi, tiết kiệm đạn cho quốc gia.”

“Tội hắn không đáng chết, nhiều lắm chỉ là ngồi tù vài năm.”

“Anh không hề sai, anh chỉ là làm công việc của mình thôi, anh là đại diện cho công lý. Nếu lúc ấy anh lơi lỏng một chút, hắn lại được hoãn lại, như vậy sẽ lại hại người? Anh có từng suy nghĩ cho lập trường của người bị hại không?”

Anh nhẹ giọng nói: “Nói chuyện với em kiên quyết như vậy, trước kia em không như thế.”

Tôi bất đắc dĩ nói: “Trước kia? Trước kia em là như thế nào? Thêu thùa, chỉ ngồi trong nhà thêu hoa sao? Em thật sự chỉ là một cái gối thêu hoa mà thôi, Gia Tuấn, hiện tại em không giống thế. Em là chú thỏ nhỏ, bên ngoài chim ưng công kích quá mạnh mẽ, em chỉ có thể khiến cho bản thân mình càng mạnh mẽ.”

“Em thay đổi rồi.”

Tôi than nhẹ: “Đúng, là em thay đổi, lòng em ngày càng mạnh mẽ, da mặt ngày càng dày, hiện tại ý chí sắt đá, không tim không phổi, em cũng có thể cười ha ha mà sống.”

Anh nhẹ nhàng cười ở trong điện thoại, sau một lúc lâu mới nói: “Nghe được giọng của em, khiến sương mù trong lòng anh tan đi mất, thật tốt quá.”

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện Cực Ngắn Của Phạm Ngọc Tiến / 2023 trên website Lamdeppanasonic.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!